Showing posts with label Bauxite Việt Nam. Show all posts
Showing posts with label Bauxite Việt Nam. Show all posts

Wednesday, February 8, 2012

Vụ Đoàn Văn Vươn: Nguy cơ tội phạm thao túng quan chức chính quyền?

Lê Anh Hùng
Vụ cưỡng chế thu hồi đất của gia đình anh Đoàn Văn Vươn ở Tiên Lãng, Hải Phòng đang thu hút sự chú ý đặc biệt của công luận ở trong cũng như ngoài nước. Những thông tin trên các trang báo cả “lề phải” lẫn “lề trái” cho đến nay về sự thiếu minh bạch trong mục đích thu hồi đất, về sự xuất hiện của các đối tượng giang hồ quản lý khu đầm vừa bị cưỡng chế của anh Vươn và đe doạ các nhà báo[1], v.v., khiến ngay cả những người lạc quan nhất hẳn cũng phải đặt câu hỏi: Phải chăng các thế lực xã hội đen đã chi phối một số quan chức chính quyền của xã Vinh Quang, của huyện Tiên Lãng, và thậm chí của cả Tp Hải Phòng?
Tình trạng các thế lực tội phạm có tổ chức thao túng, chi phối và biến các quan chức chính quyền thành công cụ của chúng không phải là hiện tượng hiếm gặp trên thế giới.
Tại Italia, Mafia đã sớm nhúng tay vào chính trị, bằng cách ép buộc cử tri bỏ phiếu cho các ứng cử viên mà chúng ủng hộ. Ngoài ra, các băng nhóm Mafia còn tìm cách mua chuộc, cài cắm và sử dụng các đồng minh của mình trong chính quyền hòng tránh bị truy tố cũng như để trấn áp các đối thủ yếu thế khác[2].
Tại Trung Quốc, khi Chính phủ Trung Quốc quyết định vào năm 1997 về việc đưa Trùng Khánh trở thành đô thị bậc nhất ở Trung Quốc, ngang tầm với Bắc Kinh và Thượng Hải, ngay lập tức Trùng Khánh nhận được hàng loạt ưu đãi của chính phủ thông qua các dự án đầu tư, và chỉ vài năm sau vùng đất với 31 triệu dân này nghiễm nhiên trở thành một đô thị bùng nổ về kinh tế. Sau hơn 10 năm phát triển như vũ bão, Trùng Khánh có nguy cơ rơi vào bế tắc khi lòng dân bất an còn trong bộ máy, tham nhũng cấu kết với các băng nhóm tội phạm hoành hành. Năm 2009, chính quyền thành phố, dưới sự chỉ đạo của tân Bí thư Thành uỷ Bạc Hy Lai, đã mở chiến dịch kép “đả hắc bang” nhằm vào thế giới ngầm và “đả tham nhũng” nhằm vào các quan chức đứng đằng sau thế giới băng đảng ở đây. Kết quả là hơn 3.000 nghi can liên quan đến các băng nhóm xã hội đen bị bắt, trong đó có hơn 200 cán bộ công chức nhà nước, chủ yếu là trong ngành an ninh và tư pháp địa phương bị điều tra do nhận hối lộ và bảo kê cho các băng nhóm xã hội đen ở thành phố này. Trong đó, đáng chú ý nhất là Văn Cường, nguyên Giám đốc Sở Công an, Giám đốc Sở Tư pháp. Với 17 năm đảm nhiệm các chức vụ trọng yếu trong hệ thống cơ quan công quyền, song Văn Cường đã bất lực trong công tác chống tội phạm, để xã hội đen lộng hành, rồi chính ông ta lại trở thành một mắt xích quan trọng trong các băng nhóm này. Văn Cường đã xưng “huynh đệ” với nhiều băng nhóm ở Trùng Khánh, tạo nên hệ thống “xã hội đen lớn nhất” ở thành phố tự trị này và làm giàu bất chính từ đây[3].
Ở Việt Nam, vụ án Năm Cam từng rúng động dư luận trong và ngoài nước đầu những năm 2000 dường như vẫn còn nguyên tính thời sự. Hàng loạt quan chức từ Trung ương đến địa phương, trong đó có hai vị Uỷ viên BCH TW Đảng và một vị Phó Viện trưởng Viện KSNDTC, đã dính líu vào hoạt động tội ác của tay trùm xã hội đen khét tiếng này. Với những gì vẫn đang diễn ra trong những năm qua, khó một ai có đủ tự tin để khẳng định rằng hiện nay, tình hình tội phạm nói chung và tội phạm tham nhũng nói riêng ở Việt Nam đã giảm bớt so với giai đoạn đầu những năm 2000, nếu không muốn nói là thực tế đang ngày càng trở nên tồi tệ hơn.
Trong bài diễn văn khai mạc Hội nghị lần thứ 4 BCHTW Đảng khoá XI ngày 26/12/2011, TBT Nguyễn Phú Trọng nhận định: Tình trạng suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, tệ tham nhũng, lãng phí, hư hỏng trong một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên, kể cả ở cấp cao, chưa được đẩy lùi mà thậm chí ngày càng có chiều hướng nghiêm trọng hơn, làm xói mòn lòng tin đối với Đảng. Rõ ràng, “một bộ phận không nhỏ” quan chức lớn bé ấy, ở mức độ này hay mức độ khác, hoặc là những tội phạm “chưa bị lộ”, hoặc là những kẻ luôn trong tư thế sẵn sàng lợi dụng chức vụ, quyền hạn (vốn hầu như không phải chịu sự kiểm soát chặt chẽ nào ngoài chuyện thỉnh thoảng phải “tự phê bình” đằng sau cánh cửa phòng họp đóng kín và giữa các “chiến hữu”) của mình để trục lợi cho cá nhân và phe nhóm. “Đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu”, họ có xu hướng kết giao với những đối tượng liên quan đến thế giới tội phạm, để rồi bị khống chế và cuối cùng là làm tay sai vô điều kiện cho bọn tội phạm có tổ chức lúc nào không hay. Ngày nay, khi mà những kỹ thuật như ghi âm, quay phim và chụp lén đã phát triển đến mức hết sức tinh vi và tiện dụng, và khi mà trong cuộc sống ngay cả người bình thường cũng “không ai nắm tay được cả ngày” huống hồ là những đối tượng đã suy thoái về đạo đức, đây là chuyện rất dễ xẩy ra. Những dẫn chứng nêu trên chính là bài học nhãn tiền cho những ai vẫn còn tỏ ra quá đỗi ngây thơ và lạc quan.
Hy vọng rằng âm vang từ tiếng mìn tự tạo và đạn hoa cải của anh Vươn sẽ là hồi chuông thức tỉnh cho một hệ thống pháp luật đang ngày càng bị vô hiệu và một đội ngũ quan chức đang ngày càng tha hoá, biến chất.
Quảng Trị, 7/2/2012
L.A.H.
Tác giả gửi trực tiếp cho BVN
[1] Báo Giáo Dục Việt Nam ngày 31/1/2012: “Xã hội đen” được giao quản lý đầm ông Đoàn Văn Vươn? (giaoduc.net.vn); Nhà văn Nguyễn Quang Vinh ngày 20/1/2012: Chuyện động trời ở Tiên Lãng – Thông tin lần đầu công bố (nguyencuvinh.wordpress.com).
[3] Theo loạt bài trên báo Tuổi Trẻ tháng 7/2010: Chống tham nhũng trong lòng Trùng Khánh (tuoitre.vn).

Tòa án chúng ta có nhân đạo hơn Tòa án của bọn thực dân Pháp?

Hoàng Kim (Đồng Tháp)
Tòa án chúng ta có nhân đạo hơn Tòa án của bọn thực dân Pháp?
Năm 1928, tại làng Phong Thạnh, quận Giá Rai, tỉnh Bạc liêu đã xảy ra việc 2 gia đình nông dân là Biên Toại và Mười Chức vác dao, vác mác chống lại đoàn “cưỡng chế” tịch thu lúa, giết chết một viên chức người pháp trong đoàn cưỡng chế của chính quyền thực dân Pháp.
Sự việc như sau: ông nội của các ông Biên Toại, Mười Chức khẩn hoang được 73 ha đất ruộng, để lại cho cha ông Biên Toại, Mười Chức, cha ông Biên Toại, Mười Chức chết để 73 ha ruộng này lại cho Biên Toại và Mười Chức cùng anh em.
Tên cường hào người Hoa là Bang Trắc cấu kết với quan phủ Ngô Văn H. ở Giá Rai bẻ cong luật pháp cướp đoạt hết 73 ha ruộng của gia đình Biên Toại, Mười Chức.
Bang Trắc bán 73 ha đất này lại cho bà Hà Thị Tr., nhưng gia đình Biên Toại, Mười Chức không giao đất.
Ngày 6 tháng 12 năm 1927, bà Tr. xin được án lệnh của tòa, cho phép tịch thu tất cả lúa của anh em Biện Toại.
Để thực hiện việc “cưỡng chế” tịch thu lúa, chính quyền thực dân Pháp thành lập đoàn cưỡng chế gồm có: hai viên cò Pháp là Tournier và Bouzou với bốn lính mã tà cùng viên chức của làng.
Sáng 16 tháng 2 năm 1928, đoàn cưỡng chế bắt đầu cưỡng chế tịch thu lúa.
Gia đình ông Biên Toại, Mười Chức vác dao, vác mác xông vào chém đoàn cưỡng chế, giết chết viên cò người Pháp Tournier. Phía gia đình ông Biên Toại chết 4 người.
Ngày 17/8/1928 Tòa Đại hình Cần Thơ đưa ra đình ông Biên Toại ra xét xử.
Công tố viên Moureau, thay vì buộc tội theo cương vị, lại biện hộ cho gia đình Biên Toại như một luật sư bào chữa khi nói: “tình cảnh của gia đình Biện Toại rất đáng thương: bị những kẻ không có trái tim (hommes sans coeur) đến cướp đất, rồi bọn có quyền thế tiếp tay với bọn cường hào. Moreau đề nghị tòa tha bổng Biên Toại, cô Liễu (em Biện Toại) và con là Tia, giảm nhẹ cho cô Trọng và Miều (em rể Biện Toại, chồng Liễu).
Tòa Đại hình Cần Thơ tuyên án: Biện Toại, Nguyễn Thị Liễu (em út Toại) và Tia (con trai Toại) được tha bổng. Cô Nguyễn Thị Trọng, sáu tháng tù (đã bị tạm giam đủ sáu tháng). Miều (chồng Liễu), hai năm tù vì có tiền án ăn trộm.
Vụ án Nọc Nạn và vụ án Tiên Lãng có nhiều điểm giống nhau.
Gia đình ông Vươn và ông Quí cũng bị những kẻ không có trái tim trong UBND huyện Tiên Lãng ra lệnh thu hồi 40,3 ha đất mà không bồi thường, nên ông Vươn và ông Quí vác súng tự chế bắn vào đoàn cưỡng chế làm 6 người bị thương.
Tòa án của bọn thực dân Pháp, xử tha bổng những người nông dân Việt Nam chống lại đoàn cưỡng chế, dù họ giết chết một viên chức Pháp trong đoàn cưỡng chế.
Vậy Tòa án của chính quyền Việt Nam, xử ra sao khi những người nông dân Việt Nam chống lại đoàn cưỡng chế, chỉ làm bị thương nhẹ 6 người trong đoàn cưỡng chế?
Đại tướng Lê Đức Anh, trong buổi giao lưu trực tuyến do báo Giáo Dục Việt Nam tổ chức nói: “Tôi không tin một người có chí làm ăn cho gia đình và cho xã hội, chưa từng vi phạm pháp luật, mà lại đi chống đối chính quyền Nhà nước. Đến bây giờ tôi nghe mà vẫn không tin. Phải đặt vấn đề: Tại sao người nông dân ấy lại làm vậy? (*)
Đất của nông dân thu hồi làm gì thì phải rõ ràng, phải thông báo trước nhân dân ít nhất một năm, phải đền bù thỏa đáng cho tài sản của nhân dân, nếu lấy đất ở khu vực đó”.
Cho nên, Công lý chỉ được thực thi khi gia đình anh Vươn được tòa tuyên: tha bổng, vì Tòa án của chúng ta đương nhiên nhân đạo, công minh hơn Tòa án của bọn thực dân Pháp.
Chính quyền huyện Tiên Lãng thu hồi đất của ông Vươn trái pháp luật
Hầu hết các tờ báo lớn, có uy tín trong nước điều khẳng định chính quyền huyện Tiên Lãng làm trái pháp luật, sai đạo lý khi cưỡng chế thu hồi không bồi thường 40,3 ha đất của anh Đoàn Văn Vươn.
Trên Thời báo Kinh tế Sài Gòn Online, GS. Đặng Hùng Võ - cựu Thứ trưởng Bộ Tài nguyên và Môi trường, đã chỉ ra 2 việc sai trái của chính quyền huyện Tiên Lãng:
“ Pháp luật về đất đai ở nước ta chưa bao giờ cho cấp huyện có thẩm quyền quy định về thời hạn và hạn điền, thế mà Tiên Lãng dám tự quy định. Theo Nghị định số 64-CP ngày 27-9-1993 về việc ban hành Bản quy định về việc giao đất nông nghiệp cho hộ gia đình, cá nhân sử dụng ổn định lâu dài vào mục đích sản xuất nông nghiệp quy định thống nhất thời hạn sử dụng đất nuôi trồng thủy sản là 20 năm. Nếu đất được giao từ ngày 15-10-1993 trở về trước thì thời hạn được tính thống nhất từ ngày 15-10-1993, nếu đất được giao sau ngày 15-10-1993 thì tính từ ngày giao (quy định hồi tố về thời hạn sử dụng đất). Đây là chính sách rất lớn về đất đai của Đảng và Nhà nước ta.
Các quyết định thu hồi đất của Tiên Lãng có căn cứ vào hết thời hạn mà không được gia hạn. Trong khi đó, Nghị định số 181/2004/NĐ-CP ngày 29-10-2004 về thi hành Luật Đất đai (khoản 1 điều 34) quy định rằng khi hết thời hạn sử dụng đất, các hộ gia đình, cá nhân trực tiếp sản xuất nông nghiệp sử dụng đất nông nghiệp do Nhà nước giao được tiếp tục sử dụng đất với thời hạn đã quy định (20 năm), trừ một số trường hợp Nhà nước có quyết định thu hồi đất nhưng không trừ trường hợp Nhà nước thu hồi vì hết thời hạn. Đó là cái sai cơ bản thứ hai của chính quyền Tiên Lãng so với pháp luật hiện hành. Tiên Lãng đã tự quyết định trước cả những quyết định lớn về “làm gì khi hết thời hạn sử dụng đất của nông dân” mà Quốc hội sẽ quyết định trước ngày 15-10-2013” [1].
Chống lại việc cưỡng chế tài sản trái pháp luật, có phải là hành động vi phạm pháp luật?
Thế nhưng, cũng như hầu hết các tờ báo lớn trong nước, điều cho rằng ông Vươn, ông Quí có tội khi bắn súng hoa cải và cho nổ mìn tự chế gây thương tích cho 6 người của đoàn cưỡng chế.
GS Đặng Hùng Võ cũng cho rằng anh Vươn có tội:
“Quyết định thu hội đất và cưỡng chế thu hồi đất của địa phương là sai nên gây ra hậu quả khôn lường, bởi vì nếu quyết định đó là đúng thì người dân đã không chống lại.
Câu chuyện bắt đầu từ đó mà ra thành hậu quả xấu. Tất nhiên cũng phải thấy rõ rằng việc anh Vươn hành động như vậy là hoàn toàn trái pháp luật, cần phải xử lý nghiêm. Với tinh thần của nhà nước pháp quyền, việc xử lý các bên phải đúng người, đúng tội theo quy định của pháp luật” [2].
Nhìn vào nhận định trên, chúng ta nhận thấy GS Đặng Hùng Võ đã tự mâu thuẩn.
GS Đặng Hùng Võ đã định kiến khi cho rằng chống lại lực lượng cưỡng chế là sai, mà quên rằng lực lượng cưỡng chế được thành lập từ quyết định thu hồi đất sai và quyết định cưỡng chế sai.
Nếu chúng ta đặt câu hỏi ở góc độ: ông Vươn có quyền chống lại một đoàn người đến tước đoạt tài sản của mình một cách sai trái hay không? Câu trả lời sẽ là được phép.
Khi chúng công nhận rằng: do quyết định quyết định thu hồi đất và cưỡng chế thu hồi đất của chính quyền huyện Tiên Lãng là sai, nên ông Vươn mới nổ súng (bởi vì nếu quyết định đó là đúng thì ông vươn đã không chống lại), thì chúng ta phải công nhận rằng: ông Vươn có quyền tự vệ lại việc làm sai pháp luật của chính quyền huyện Tiên Lãng.
Thêm nữa, chính quyền huyện Tiên Lãng và Tòa án thành phố Hải Phòng còn cấu kết với nhau, để lừa gạt ông Vươn rút đơn kháng án, tôi sẽ nói ở phần sau.
Tức là: việc ông Đoàn Văn Vươn chống lại đoàn cưỡng chế là chống lại việc làm sai trái của chính quyền huyện Tiên Lãng, để bảo vệ tài sản của mình.
Từ những quyết định sai pháp luật, chính quyền huyện Tiên Lãng thành lập một đoàn cưỡng chế để thực hiện việc cưỡng chế sai pháp luật, thì đoàn cưỡng chế này không thể đại diện cho pháp luật.
Đoàn cưỡng chế này chỉ là công cụ mà chính quyền huyện Tiên Lãng dùng để tước đoạt tài sản của nông dân.
Đoàn cưỡng chế được thành lập từ những quyết định sai pháp luật, nhằm mục đích tước đoạt tài sản của nông dân, thì tồn tại của đoàn cưỡng chế là sai pháp luật, do đó không thể nói rằng đoàn cưỡng chế đang thi hành công vụ, vì thế, không thể kết tội ông Vươn, ông Quí chống người thi hành công vụ
Báo Pháp luật TP HCM Online cho biết: “Theo tài liệu chúng tôi có được, trong kế hoạch chuẩn bị cưỡng chế khu đầm của ông Vươn, Chủ tịch UBND huyện Tiên Lãng nêu rõ: “Trường hợp các đối tượng đe dọa sử dụng hoặc sử dụng chất cháy nổ, chất độc thì các lực lượng công an, quân sự phải kịp thời xử lý ngăn chặn không để xảy ra hậu quả xấu và không dừng việc cưỡng chế”. Điều này cho thấy khả năng phía người bị cưỡng chế sử dụng chất cháy nổ đã được dự liệu và việc cưỡng chế được thực hiện hết sức kiên quyết” [3].
Do đó, nếu ông Vươn và thân nhân không nổ súng, nổ mìn mà dùng bất cứ biện pháp tự vệ nào khác, thì với lệnh của ông Chủ tịch huyện Tiên Lãng, đoàn cưỡng chế trái luật pháp này sẽ tước đoạt hết tài sản của ông Vươn, bản thân ông Vươn và thân nhân sẽ bị bắt vì tội chống người thi hành công vụ, và Trung ương cũng như công luận sẽ không biết được sự việc xãy ra.
Vì vậy, nổ súng vào đoàn cưỡng chế là một hành động tự vệ chính đáng của gia đình anh Vươn.
Chỉ xem xét ở 2 vấn đề sai trái của chính quyền huyện Tiên Lãng mà GS Đặng Hùng Võ đưa ra chúng ta đã thấy rằng: hành động ông Đoàn Văn Vươn nổ súng vào đoàn cưỡng chế được thành lập trái pháp luật để tước đoạt tại sản của ông, là một hành động tự vệ chính đáng.
Thế nhưng, 2 nguyên nhân sai trái của chính quyền huyện Tiên Lãng mà GS Đặng Hùng Võ nêu trên chưa phải là nguyên nhân chính dẫn đến việc ông Vươn nổ súng.
Nguyên nhân chính khiến ông Vươn căm phẫn đến nổ súng, là do hoàn toàn mất lòng tin vào luật pháp, uất ức vì bị chính quyền huyện Tiên Lãng và Tòa án thành phố Hải Phòng mà đại diện là thẩm phán Ngô Văn Anh cấu kết lừa gạt.
Trong Báo cáo số 11/BC-UBND: “về việc cưỡng chế thu hội đất nuôi trồng thủy sản đã hết thời hạn sữ dụng và vụ án giết người chống người thi hành công vụ tại xã Vinh Quang, huyện Tiên Lảng” do Chủ tịch huyện Tiên Lãng Lê Văn Hiền ký, việc kháng cáo của anh Đoàn Văn Vươn được báo cáo như sau:
“Việc ông Vươn khiếu nại quyết định hành chính của UBND huyện Tiên Lãng đã được Tòa án thành phố Hải Phòng giải quyết tại quyết định đình chỉ số 02/2010 HCPT-QĐ ngày 22/4/2010 Bản án sơ thẩm của Tòa án nhân dân huyện Tiên Lãng có hiệu lực pháp luật là căn cứ để Ủy ban nhân dân huyện Tiên Lãng thi hành”.
Báo cáo này không hề nói đến việc ông Vươn không đồng ý với án sơ thẩm của Tòa án huyện Tiên Lãng, nên làm đơn kháng án lên Tòa án thành phố Hải Phòng.
Báo cáo này cũng không thể hiện biên bản hòa giải được Tòa án thành phố Hải Phòng thực hiện, do Thẩm phán Ngô Văn Anh chủ tọa.
Trên báo Pháp luật TP HCM Online, về việc hòa giải của Tòa án thành phố Hải Phòng, ông Võ Văn Luân người cùng khởi kiện với ông Vươn cho biết:
“Tôi và anh Vươn cùng khởi kiện UBND huyện Tiên Lãng, cùng bị thua kiện ở cấp sơ thẩm và kháng cáo. Tại cấp xét xử phúc thẩm ở TAND TP Hải Phòng, đại diện cho UBND huyện Tiên Lãng trong vụ kiện của tôi là ông Phạm Xuân Hoa, Trưởng phòng TN&MT; đại diện UBND huyện trong vụ kiện của anh Đoàn Văn Vươn là ông Vũ Văn Hè, Trưởng phòng Tư pháp huyện Tiên Lãng…
Ngày 9-4-2010, tại trụ sở TAND TP Hải Phòng, Thẩm phán Ngô Văn Anh làm việc với tôi. UBND huyện cũng thấy yếu lý nên đồng ý thỏa thuận là chúng tôi rút đơn, đổi lại huyện sẽ không thu hồi, tiếp tục cho thuê đất.
Khi làm việc xong vụ của tôi, đóng dấu vào biên bản là đã hơn 11 giờ. Thẩm phán Ngô Văn Anh tiếp tục làm việc với anh Vươn và đại diện UBND huyện là ông Hè. Cũng như tôi, anh Vươn đồng ý rút đơn và ông Hè đồng ý rằng huyện sẽ tiếp tục cho thuê đất. Tôi cũng ngồi và chứng kiến cuộc làm việc này. Tuy nhiên, vì quá muộn, cuộc làm việc ấy không kịp lập và đóng dấu biên bản nên thẩm phán hẹn sẽ gửi biên bản về sau” [4].
Báo Pháp luật TP HCM nêu thêm chứng cớ về việc UBND huyện Tiên Lãng hòa giải với ông Vươn:
“Trong Công văn số 291/2010/CV ngày 25-6-2010 của TAND TP Hải Phòng do Thẩm phán Ngô Văn Anh ký, gửi ông Đoàn Văn Vươn có nội dung:
Trong quá trình giải quyết vụ án ở cấp phúc thẩm, TAND TP Hải Phòng đã tạo điều kiện để các đương sự tự thỏa thuận với nhau để giải quyết vụ án. Ngày 9-4-2010, tại trụ sở TAND TP Hải Phòng, ông nhất trí rút đơn kháng cáo và xin thuê lại đất theo quy định của pháp luật. Đại diện UBND huyện Tiên Lãng cũng nhất trí cho ông thuê lại đất theo quy định của pháp luật, vì vậy TAND TP Hải Phòng đã đình chỉ xét xử phúc thẩm vụ kiện”.
Qua công văn trả lời của ông Thẩm phán Anh, thì việc tạo điều kiện để ông Vươn và đại diện UBND huyện Tiên Lãng thỏa thuận với nhau nằm trong quá trình giải quyết vụ án ở cấp phúc thẩm của TAND TP Hải Phòng.
Thỏa thuận đạt được là: đại diện UBND huyện Tiên Lãng nhất trí cho nông Vươn thuê lại đất theo qui định của pháp luật, đổi lại ông Vươn rút đơn kháng cáo phúc thẩm.
“Vì vậy, TAND TP Hải Phòng đã đình chỉ xét xử phúc thẩm vụ kiện” có nghĩa là: vì lý do đã có thỏa thuận của ông Vươn và đại diện UBND huyện Tiên Lãng nên Tòa án không cần phải xét xử phúc thẩm nữa”.
Căn cứ vào biên bản thỏa thuận, ông Vươn không còn kháng án, nên ngày 22/4/2010 Tòa án thành phố Hải Phòng mới ra Quyết định số 02/2010HCPT-QĐ đình chỉ việc xử phúc thẩm.
Như vậy: Biên bản thỏa thuận ngày 9/4/2009 có giá trị thay thế cho việc xử phúc thẩm của Tòa án thành phố Hải Phòng. Tòa án thành phố Hải Phòng không xử phúc thẩm vì đã đạt được thỏa thuận hòa giải.
Một thỏa thuận nhằm giải quyết đơn kháng cáo cấp phúc thẩm của ông Đoàn Văn Vươn, được ký kết ở Tòa án thành phố Hải Phòng, dưới sự chủ tọa của Thẩm phán Ngô Văn Anh, khiến cho ông Vươn rút đơn kháng án phúc thẩm, phải có giá trị thay thế việc xử phúc thẩm, và Tòa án thành phố Hải Phòng phải có trách nhiệm giám sát 2 bên thực hiện đúng tinh thần của thỏa thuận này.
Thế nhưng, chính quyền huyện Tiên Lãng lật lọng với ông Vươn, không thực hiện đúng theo biên bản thỏa thuận cho ông Vươn thuê lại đất, mà ngày 24/11/2011 lại ra Quyết định số 3307/QĐ-UBND để cưỡng chế thi hành quyết định hành chính thu hồi đất đối với ông Đoàn Văn Vươn.
Không những không cho thuê tiếp theo thỏa thuận, mà còn tước đoạt hết 40,3 ha đất của ông Vươn mà chẳng bồi thường.
Chính quyền huyện Tiên Lãng lật lọng, còn Tòa án thành phố Hải Phòng lại bao che để chính quyền Tiên Lãng làm bậy, mà không hề yêu cầu chính quyền Tiên Lãng thực hiện đúng thỏa thuận đã ký ngày 9/4/2010.
Bà Nguyễn Thị Mai, Chánh án TAND TP Hải Phòng lại tuyên bố: “Biên bản tạo điều kiện để các đương sự tự thỏa thuận với nhau về việc giải quyết vụ án mà Thẩm phán Ngô Văn Anh lập không có giá trị pháp lý trong tố tụng hành chính. Biên bản chỉ là căn cứ để sau đó tòa ra quyết định đình chỉ việc xét xử phúc thẩm” [5].
Ông Vươn làm đơn kháng án, Tòa án thành phố Hải Phòng cử ông Thẩm phán Ngô Văn Anh tổ chức cho ông Vươn và đại diện UBND huyện Tiên Lãng thỏa thuận với nhau, có biên bản thỏa thuận rõ ràng, khiến cho ông Vươn mất quyền kháng án phúc thẩm, mà bà Chánh án Tòa án Hải Phòng nói thỏa thuận này không có giá trị pháp lý, vậy, Tòa án thành phố Hải Phòng tạo điều kiện cho 2 bên tự thỏa thuận để làm gì?
Sao không xữ phúc thẩm cho ông Vươn mà lại tổ chức một thỏa thuận không có giá trị pháp lý?
Để gạt ông Vươn rút lại đơn kháng án chăng?
Như vậy, rõ ràng đã có sự bật đèn xanh từ phía Tòa án thành phố Hải Phòng cho chính quyền huyện Tiên Lãng - rằng thỏa thuận đã ký là không có giá trị pháp lý - cho nên chính quyền huyện Tiên Lãng mới lật lọng mà quay lại cưỡng chế ông Vươn.
Tại sao thỏa thuận ký ngày 9/4/2010 lại không có giá trị pháp lý?
1) Tại vì Thẩm phán Ngô Văn Anh và lãnh đạo Tòa án thành phố Hải Phòng quá kém chuyên môn nên thay vì xét xử phúc thẩm, lại làm một việc bậy bạ là tạo điều kiện để ông Vươn và đại diện UBND huyện Tiên Lãng ký một biên bản tự thỏa thuận vô giá trị, khiến cho ông Vươn mất quyền kháng án?
Nếu đúng như vậy, thì lãnh đạo UBND thành phố Hải Phòng phải chịu trách nhiệm trước ông Vươn, vì đã cắc nhắc những người yếu kém lên làm lãnh đạo Tòa án thành phố Hải Phòng, để họ dựa bệ ăn lương mà làm điều bậy bạ, gây thiệt hại cho ông Vươn.
Lãnh đạo UBND thành phố Hải Phòng phải sửa sai bằng cách thu hồi Quyết định số 02/2010HCPT-QĐ đình chỉ việc xử phúc thẩm, và xữ phúc thẩm theo đơn kháng án của ông Vươn.
2) Tại vì Thẩm phán Ngô Văn Anh và lãnh đạo Tòa án thành phố Hải Phòng cấu kết với chính quyền huyện Tiên Lãng, để gài bẫy ông Vươn ký vào một biên bản thỏa thuận không có giá trị pháp lý, gạt ông Vươn rút đơn kháng án?
Vậy thì, phải khởi tố Thẩm phán Ngô Văn Anh và lãnh đạo Tòa án thành phố Hải Phòng và chính quyền huyện Tiên Lãng với tội danh: Lợi dụng chức vụ và quyền hạn cấu kết để lừa gạt, nhằm tước đoạt tài sản của nông dân, gây hậu quả nghiêm trọng.
Lãnh đạo UBND thành phố Hải Phòng cũng phải sửa sai bằng cách thu hồi Quyết định số 02/2010HCPT-QĐ, và xử phúc thẩm theo đơn kháng án của ông Vươn.
Tôi xin nhấn mạnh: dù vì bất cứ lý do gì mà Tòa án thành phố Hải Phòng làm sai, khiến cho anh Vươn mất quyền kháng án, thì UBND thành phố Hải Phòng phải sửa sai, bằng cách phục hồi quyền kháng án cho anh Vươn, chứ không thể nói một cách vô trách nhiệm rằng ông Thẩm phán Anh sai nên anh Vươn mất quyền kháng án.
Chính những câu trả lời vô trách nhiệm của Tòa án thành phố Hải Phòng theo kiểu của bà Chánh án Nguyễn Thị Mai, mà anh Đoàn Văn Vươn phẫn uất đến nổ súng.
Xin mọi người nhìn rõ để cảm thông cho tình cảnh của anh Vươn.
Nông dân chất phát Đoàn Văn Vươn, người đi tiên phong trong việc đắp đê lấn biển để nuôi trồng thủy sản, người đã dùng tất cả: tuổi trẻ, sức lực, trí tuệ, tài sản và cả xương máu để bẻ nạng chống trời.
May mắn thành công, thành quả chưa kịp hái, nợ nần chưa kịp trả, thì bị UBND huyện Tiên Lãng ra quyết định thu hồi trái pháp luật, trái đạo lý cưỡng đoạt sạch trơn 40,3 ha đất.
Đến huyện mong được cho thuê thêm để làm ăn trả nợ, huyện nói hết thời gian lấy lại không cho thuê nữa.
Phân trần rằng: tôi có công khai phá, nên cho tôi thuê tiếp, chứ sao lại lấy lại giao cho người khác.
Huyện bảo: đất đai của nhà nước, nên chính quyền huyện có quyền thu hồi, giao cho ai là quyền của huyện.
Ức lòng đi kiện, Tòa án huyện Tiên Lãng xử thua.
Một lòng tin vào công lý, kháng án lên Tòa án thành phố Hải Phòng, Tòa án không xử phúc thẩm mà ông Thẩm phán Ngô Văn An hướng dẫn thỏa thuận với đại điện UBND huyện Tiên Lãng.
Lập biên bản thỏa thuận rằng: UBND huyện Tiên Lãng sẽ tiếp tục cho thuê đất nếu ông Vươn rút đơn kháng cáo, thế là anh Vươn rút đơn kháng cáo.
An tâm sản xuất, chờ ngày làm giấy thuê đất theo thỏa thuận.
Đùng một cái, UBND huyện Tiên Lãng lật lọng tuyên bố rằng: do anh Vươn rút đơn kháng cáo xin phúc thẩm nên án sơ thẩm có hiệu lực, buộc anh Vươn phải giao 40,3 ha đất mà không bồi thường đồng nào.
Hỏi huyện: đã thỏa thuận ở Tòa án thành phố Hải Phòng tôi rút đơn kháng cáo, huyện sẽ cho thuê tiếp, sao bây giờ huyện lại thu hồi?
Huyện ngang ngược phủ nhận: giấy thỏa thuận không có giá trị, bản án sơ thẩm mới có giá trị.
Hỏi Tòa án thành phố Hải Phòng: đã ký thỏa thuận tại đây, sao bây giờ huyện nói không giá trị?
Tòa án thành phố Hải Phòng thản nhiên: thỏa thuận không có giá trị, căn cứ vào luật pháp, anh rút đơn kháng cáo, nên án sơ thẩm có hiệu lực thi hành.
Bà Chánh án Tòa án thành phố Hải Phòng: theo luật pháp hiện hành, chỉ có bản án phúc thẩm của Tòa án thành phố Hải Phòng mới có giá trị xóa bỏ án sơ thẩm của Tòa án huyện Tiên Lãng, còn Biên bản thỏa thuận không có giá trị pháp lý.
Cả Tòa án đồng thanh nói: việc tại sao ông Thẩm phán Ngô Văn Anh lại tổ chức cho 2 bên thỏa thuận, thì ông kiếm Thẩm phán Anh mà hỏi.
Đi năm lần mười lượt mới gặp Thẩm phán Ngô Văn Anh.
Hỏi ông Anh: sao bà Chánh án nói Biên bản thỏa thuận mà ông lập không có giá trị pháp lý?
Thẩm phán Ngô Văn Anh tỉnh queo: theo luật định, Biên bản thỏa thuận không có giá trị pháp lý. Tôi chỉ tạo điều kiện cho 2 bên tự nguyện thỏa thuận và lập biên bản thỏa thuận, còn nội dung thỏa thuận là do ông và đại diện UBND huyện Tiên Lãng đồng ý lập ra, vậy cho nên 2 bên phải tự nguyện thực hiện theo thỏa thuận.
Hỏi: Biên bản không có giá trị thay thế bản án phúc thẩm, thì ông để tôi kháng án, chứ sao lại kêu tôi rút đơn kháng án?
Thẩm phán Anh: ông nhớ cho kỹ nghen, ông tự nguyện rút đơn kháng án, chứ tôi không có bảo ông rút đơn kháng án.
Anh Vươn: vì có biên bản thỏa thuận huyện hứa cho tôi thuê tiếp, tôi mới rút đơn kháng án, chứ tôi không tự nhiên mà rút đơn. Mà tôi hỏi ông, nếu biên bản thỏa thuận không có giá trị pháp lý, thì ông tổ chức thỏa thuận để làm gì?
Thẩm phán Anh: ông đi thưa kiện thì ông phải biết luật, ông phải biết thỏa thuận không có giá trị pháp lý, chứ tôi không có trách nhiệm phải nói cho ông biết điều đó, còn rút đơn kháng án là ông tự nguyện, thì ông phải chịu chứ đừng trách tôi.
Anh Vươn: vậy ra, ông và Tòa án thành phố Hải Phòng, bày mưu tổ chức thỏa thuận để lừa tôi rút đơn kháng án à?
Thẩm phán Anh: Ông nói như vậy, tôi không tiếp ông nữa.
Bị lừa! Mình bị chúng nó lừa rồi! Mình bị bọn Tòa án thành phố Hải Phòng cấu kết với bọn chính quyền Tiên Lãng nó lừa rồi!
Luôn vang lên trong đầu anh Vươn, trên đường từ Tòa án thành phố Hải Phòng trở về nhà.
Nguy cơ bị cưỡng chế trắng tay cận kề, rồi đây gia đình lấy gì mà sống!
Hằng ngày, hằng đêm: nỗi phẫn uất vì bị những người thực thi pháp luật lừa gạt bốc lửa trong lòng anh, nổi lo sợ toàn bộ tài sản bị tước đoạt một cách bất công bóp nghẹt trái tim anh.
Con đường đến với pháp luật đã bị chặn.
Lòng tin vào pháp luật đã mất.
Pháp luật đã bị bịt mắt, ngày cưỡng chế đã cận kề, anh Vươn còn con đường hợp pháp nào khác để phản kháng với cường quyền?
Chỉ còn một con đường tuyệt vọng: nổ súng.
Không phải nổ súng để giết người mà:
Nổ súng: cho Trung ương biết thảm trạng của gia đình.
Nổ súng: để hy vọng pháp luật trở về.
Nổ súng: để đánh động công luận, khiến cho công luận quan tâm.
Nổ súng: để vợ dại, con thơ còn có mái nhà để ở, có nơi làm ăn sinh sống.
Nổ súng: để tìm hy vọng trong tuyệt vọng.
Chúng ta không khuyến khích công dân chống người thi hành công vụ, nhưng chúng ta cũng không thể để cường quyền áp bức nông dân.
Xin hãy đặt vấn đề như Đại tướng Lê Đức Anh: Tại sao người nông dân ấy lại làm vậy?
Xin mọi người hãy tự hỏi và tự trả lời câu hỏi: ở vào địa vị của anh Vươn, mình có nổ súng không?
Mong rằng mọi người, nhất là những người thi hành pháp luật, hãy nhìn sự việc nổ súng trong tuyệt vọng của anh Vươn với sự công tâm và lòng trắc ẩn.
Đã có tiền lệ ở vụ án Nọc Nạn.
Nông dân Tiên Lãng, nông dân Hải Phòng, nông dân cả nước mong rằng: Tòa án của Việt Nam ta nhân đạo bằng hoặc hơn Tòa án của bọn thực dân Pháp.
H.K.
Tài liệu tham khảo:
(*) Bài: “ Giao lưu trực tuyến về vụ cưỡng chế ở Tiên Lãng, Hải Phòng”
(1) Bài: “Để thực thi nghiêm pháp luật đất đai” thesaigontimes.vn
(2) Giáo dục Việt Nam Online, bài: “ GS. Đặng Hùng Võ: PCT Hải Phòng nói không có căn cứ”. baomoi.com
(3) Bài: “ Vụ Tiên Lãng ( Hải Phòng): lảnh đạo xã chứng kiến phá nhà?” phapluattp.vn
(4) Bài: “ Đại diện UBND huyện có hòa giải với ông Đoàn Văn Vươn”. phapluattp.vn
(5) Diễn đàn Doanh nghiệp Online, bài: “ Vụ việc ở Tiên Lãng: Thẩm phán TAND TP Hải Phòng đã “ lừa” ông Vươn” dddn.com.vn
Tác giả gửi trực tiếp cho BVN

Saturday, February 4, 2012

Đầu năm: Xin hãy nói ít đi về những điều tốt đẹp!

Hà Văn Thịnh
image Bạn sẽ cho rằng tôi là một người thiếu văn hóa khi mở đầu lời chúc đầu năm (nếu có thể chúc trong hỡi ôi) bằng sự khẩn thiết xin rằng nên bớt nói về những điều TỐT ĐẸP, bởi làm gì có chúng khi “người ta” (tức thế giới công minh về nói chữ, nói nghĩa, nói lý, nói tình) xếp chúng ta vào hạng quốc gia đứng thứ 172/179 về mức độ tự do được... nói!
Vì cái hưng phấn của quyền được nói thứ chót, bẹp, cuối, tận của tự do ấy, tôi xin mọi người (bạn và thù) trong năm mới, xin ít đi khi nói về những điều tốt đẹp.
Đừng nói đến chuyện đến năm 2020 sẽ thế này thế khác, mà hãy cho người dân biết rằng trong năm 2012 này cuộc đời có bớt tối, bớt khổ hơn không? Thời của tin tức thông mạng toàn cầu, xin hãy đừng hứa nhăng hứa cuội mà nên đi vào cụ thể cái có thể nhìn thấy được, có thể kiểm chứng được, ít nhất là khi tôi và bạn nghĩ rằng mình còn sống, còn biết (chẳng ai dám chắc mình còn sống đến 2020!).
Xin hãy đừng nói về những triển vọng này nọ, tỷ như ngày mai sẽ chống được tham nhũng (xin hứa rằng nếu chống được tham nhũng thì tôi tự nguyện “vui vẻ chết như cày xong thửa ruộng” 100%, chết liền, chết không hề băn khoăn hối tiếc). Làm sao có thể tự túm tóc để kéo mình lên một khi quan chức nào cũng giàu nứt đố đổ vách nhưng chẳng có tội lỗi nào, mặc dù, Marx đã từng nói rằng mọi sự giàu có đều bất hợp pháp?
Xin hãy đừng nói nữa về lẽ công bằng khi mà những kẻ như Hiền, như Liêm, như Thoại ở Hải Phòng vẫn nghênh ngang đè đầu cưỡi cổ người dân bất chấp luật pháp. Chính phủ thì nghe, rồi, coi có cũng như không: Làm sao có thể khinh dân đến mức khi xã hội, muôn vạn người rên xiết như thế mà vẫn làm ngơ (vào cuộc chậm chạp, ỡm ờ là cách làm ngơ khó bắt bẻ về lý) cái vụ cưỡng chiếm đất đai phi lý, táng tận lương tâm như Vụ Tiên Lãng? Làm sao có thể phá tan tành ngôi nhà mồ hôi nước mắt của dân ngay trước tết rồi phủi tay chối bay chối biến?
Giá cả đầu năm đọc trên báo nghe mà nỗi khủng khiếp vẫn còn dư: 1 kg sơri có giá 500.000 đồng, 1 kg thịt bò 400.000 đồng... Xem như thế để thấy rằng cái gọi là những giấc mơ về mọi điều tốt đẹp đều đồng thanh, đồng bước đến vào năm 2020 chỉ là chuyện viển vông, chỉ là hứa lèo cho qua nhiệm kỳ, phỉnh dân để mơ ngủ, quên đi những khổ ải nhọc nhằn của năm 2012. Một nền kinh tế trông chờ vào sự bần cùng hóa người dân tàn nhẫn để nuôi béo bộ máy quan chức khổng lồ làm sao có thể tránh được sự vất vưởng của hàng chục triệu người không có chức quyền hoặc chức quyền quá nhỏ? Nếu không lạm phát lấy đâu ra tiền để vỗ béo vài trăm ngàn người bằng mồ hôi nước mắt cực nhọc, giá bèo của hàng chục triệu người?
Vinashin sẽ “được” trả nợ bằng tiền thuế của dân, án có oan sai sẽ được xin lỗi và đền bù cũng bằng chính cái tiền thuế ấy... Những điệp khúc đó của nỗi đau của người dân sẽ được liên khúc mãi hoài mặc dù “người của tinh hoa ăn trên ngồi trốc” chẳng thấy ai, chẳng có kẻ nào phải bỏ ra bất kỳ một đồng xu sứt nào bồi thường hay chịu tội. Chẳng lẽ đó là công lý vì dân, của dân, do dân hay sao? Cái lý của miệng nhà quan trong thời đại của số và net xem ra chất gang, lõi thép khủng khiếp hơn ngàn lần thời phong kiến, thực dân. Hội tìm tất cả mọi điều kiện để sinh tồn, phát triển, Việt Nam không hề thua kém Nhật Bản, Hàn Quốc hay Đài Loan - chỉ có những kẻ tham ngu mới cố tình không thấy vì sao Việt Nam cứ lẹt đẹt tiến nhanh, tiến mạnh, tiến lật đật để đi lên ngọn núi rậm rì bất công và nhức nhối... và cứ mài miệt đi lên với nỗi đau ngày càng sôi lên như thế!
Nửa vời là “cái lý” của nền ngoại giao cave. Cứ làm bạn, cứ ỡm ờ với tây hay tàu và cho rằng đó là cách khôn ngoan của sự trung thực nửa chừng là kiểu tư duy thậm sai lầm và điếc lác của thời đại này. Cho dù là xã hội nào đi nữa thì nhất thiết anh, tôi hay nó, chúng nó, vẫn cần phải có một đồng minh, một người bạn đích thực - chẳng khác mấy với việc chúng ta cần có vợ (hay chồng) chung thủy và tận tụy suốt đời. Làm sao có thể là bạn với mọi người khi anh chẳng có ai là bạn tuy rất lắm BÈ? “Giàu vì (nhờ) bạn” là lời khuyên có tự hàng ngàn năm. Tại sao không chọn, lấy, giữ một người bạn đích thực thay vì cứ chạy rông như kẻ say, khi tỉnh thành mê, khi mê không chịu bừng tỉnh, để đến nỗi cứ cô đơn mãi hoài trong thế giới của đoàn kết, đoàn kết, đại đoàn kết? Tại sao không chịu nghĩ rằng, một khi nào đó quốc gia hữu sự, ai sẽ là đồng minh đích thực của mình? Chẳng lẽ mở radio và TV ra để nghe vô số những câu tương tự như Chính phủ và nhân dân Liên Xô rất lấy làm tiếc vì xung đột Trung Việt bùng nổ? Câu này được nói ra sau sự kiện 17.2.1979 và sau khi Hiệp ước Hữu nghị Xô Việt được ký vào tháng 11.1978 đấy. Hiệp ước Hữu nghị Xô Việt ấy nói rằng Liên Xô và Việt Nam sẽ đem hết mọi khả năng để trợ giúp cho nhau trong trường hợp bị một nước thứ ba tấn công. Bài học ấy chưa đủ để làm cho chúng ta tỉnh lại hay sao? Hữu nghị gì cái kiểu đem con bỏ chợ, đánh trống quăng dùi? Suy cho tới cùng, khẩu hiệu về sự ĐOÀN KÊT của Chủ tịch Hồ Chí Minh chỉ là ba chữ CHỌN BẠN ĐÚNG mà thôi!...
Cái “LÝ” của tình thế và nỗi đau, cuối cùng lại chạy về XÓ TỐI ấy là cái THAM NGU. Chỉ nghĩ đến thân xác của mình, con cái của mình bất chấp con cái họ, bất kể dân tộc, giống nòi, đấy là cái vô cùng của những điều đớn đau, xót xa, tủi nhục, hậu họa khôn lường. Thử mở bất kỳ tờ báo nào mà xem: Có ngày nào không có thông tin về nạn quan tham ngu gây nên những tội ác động trời? Lãnh đạo như mấy người vô học, trơ trẽn ở Tiên Lãng và Hải Phòng với vô số cái không thể nào chịu nổi: Nào là vu oan cho dân phá nhà dân, nào là cả 100 cán bộ chiến sĩ tấn công nhà dân là “một trận đánh đẹp”, “đáng viết thành sách”, nào là phối hợp đồng bộ, đồng chí với giang hồ..., mà lại bảo dân nghe theo, tin tưởng thì họa có là điên.
Chính vì vài ví dụ trên đây, tôi khẩn thiết mong rằng sang năm mới, xin hãy nói ít đi về những điều tốt đẹp mà nói rõ, nói đủ về những cái xấu cho dân biết, dân bàn! Và, nhất là, hãy nói cụ thể làm sao để dẹp, bao giờ dẹp xong cái xấu A, nỗi đau B...
Huế, 2.2.2012
H.V.T.

 
Ngôi nhà của gia đình ông Đoàn Văn Vươn tại xã Quang Vinh, huyện Tiên Lãng, tỉnh Hải Phòng nay đã bị san bằng. Ảnh chụp ngày 10/01/2012. REUTERS/Stringer
 
 
Theo luật gia Lê Hiếu Đằng, nguyên Phó chủ tịch Mặt trận Tổ quốc Việt Nam tại thành phố Hồ Chí Minh, trong vụ ông Đoàn Văn Vươn, việc làm của chính quyền địa phương huyện Tiên Lãng, Hải Phòng là phi pháp, bất nhân.
Ông cho rằng Hiến pháp cần công nhận quyền sở hữu đất đai của người dân, để bọn cường hào mới không thể lạm quyền, gây bất công xã hội, tạo ra những bất ổn định tiềm ẩn về chính trị.
Đã gần một tháng qua, dư luận vẫn còn xôn xao về vụ gia đình ông Đoàn Văn Vươn ở huyện Tiên Lãng, Hải Phòng bị cưỡng chế giao lại khu vực đầm mà ông đã được giao trong lúc chưa hết thời hạn, nhà cửa và hoa lợi của trên khu đất này cũng bị phá hủy và cướp bóc. Hiện sáu người trong gia đình ông đang bị truy tố, riêng ông và người em đang bị tạm giam với tội danh rất nặng là «giết người», vì đã chống lại đoàn cưỡng chế.
Nhưng vụ Đoàn Văn Vươn cũng đã cho thấy những vấn đề sâu xa, gai góc hơn, như quyền sở hữu đất đai, tình trạng thiếu dân chủ ở một số địa phương… và là dấu hiệu báo động sẽ có nhiều vụ Đoàn Văn Vươn nữa nếu chính quyền không giải quyết đến nơi đến chốn. Đây cũng là ý kiến của luật gia Lê Hiếu Đằng, nguyên Phó chủ tịch Mặt trận Tổ quốc Việt Nam tại thành phố Hồ Chí Minh.
RFI: Kính chào ông Lê Hiếu Đằng. Thưa ông về vụ ông Đoàn Văn Vươn ở Tiên Lãng Hải Phòng, có lẽ thời gian của một cuộc phỏng vấn ngắn như thế này là quá ít, nhưng ông có thể cho một vài nhận định được không?
Lê Hiếu Đằng: Gần một tháng nay có thể nói là công luận rất phẫn nộ, bất bình về những việc làm của chính quyền Tiên Lãng, Hải Phòng. Bởi vì ông Vươn là bộ đội xuất ngũ, có học hành đàng hoàng, là kỹ sư nông nghiệp đi khai hoang phục hóa, đáp ứng được một chủ trương của nhà nước là làm giàu một cách chính đáng và phát triển sản xuất.
Thế thì cái việc làm phi pháp, trái luật của Ủy ban Nhân dân huyện Tiên Lãng Hải Phòng, là một việc làm có thể nói là phá hoại chính sách của nhà nước về vấn đề khuyến khích sản xuất. Đây là một chính sách lớn của nhà nước. Có thể nói đây là những phần tử phá hoại.
Bởi vì nếu ông Vươn làm ăn có hiệu quả, thì dù thời gian cho mượn đất có đến đi chăng nữa – mà các chuyên gia đã chứng minh rằng chưa đến - thì vẫn phải tiếp tục cho ông ta khai thác mảnh đất mà ông đã tự đầu tư biết bao nhiêu công sức và tiền bạc vào đấy. Chính cái việc làm bất nhân của chính quyền Tiên Lãng đã đẩy ông Vươn vào con đường uất ức không thể nào chịu đựng được, vì vậy mới có hành động như chúng ta đã biết.
Chúng ta rất thông cảm, rất hiểu những việc làm đó là vi phạm pháp luật, nhưng những nguyên nhân nào đẩy ông Vươn đến hành động đó? Chính là những kẻ nằm trong chính quyền huyện Tiên Lãng. Do đó có thể nói đang có làn sóng bất bình, phẫn nộ trong giới trí thức, trong các tầng lớp nhân dân. Đặc biệt ở Thành phố Hồ Chí Minh cũng là nơi có những vụ việc giải tỏa rồi chiếm đất, cũng cái kiểu như chỗ ông Đoàn Văn Vươn, nhưng người ta kềm chế, không có phản ứng như vậy.
Điều đó nói lên cái gì? Đó là vụ ông Đoàn Văn Vươn chỉ là một trong những vụ việc hiện nay đang xảy ra trên khắp đất nước Việt Nam.
Nhà nước hay nói là kẻ xấu hay âm mưu diễn biến hòa bình. Nhưng mà riêng bản thân tôi không thấy đâu hết. Chính những kẻ xấu, kẻ phá hoại chính sách là nằm trong Đảng và chính quyền, như ông chủ tịch huyện Tiên Lãng và kể cả chính quyền thành phố Hải Phòng, sau khi vụ việc xảy ra rồi lẽ ra phải điều tra kỹ cái này, lại đứng hùa về phía huyện Tiên Lãng và có những ý kiến bất nhất. Cả một cái hệ thống chính trị, cả một cái tập thể ở Hải Phòng lại chủ trương việc này.
Cái nguy hiểm, cái tính chất nghiêm trọng là ở chỗ đó. Không phải chỉ ở huyện Tiên Lãng mà rõ ràng Hải Phòng từ Ủy ban Nhân dân thành phố đến Ủy ban Nhân dân huyện Tiên Lãng, và kể cả Mặt trận, các đoàn thể đều đứng về phía chủ trương đàn áp, ức hiếp ông Vươn. Cái cảnh gia đình ông Vươn trong những ngày Tết sống trong một căn lều như vậy, thì ông Lê Đức Tiết là Phó chủ nhiệm Hội đồng tư vấn dân chủ pháp luật, thuộc Ủy ban Mặt trận Tổ quốc đã khuyến cáo rằng nên đi thăm hỏi. Nhưng kể cả Mặt trận và các đoàn thể của Hải Phòng cũng không làm cái động tác đó.
RFI: Theo ông như vậy là chính quyền địa phương đã không làm theo chủ trương của nhà nước?
Lê Hiếu Đằng: Điều đó nói lên rằng, sau phát biểu của ông Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, và bài viết của ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng vào đầu năm 2012 nói rằng sẽ nghiêm trị tham nhũng, tiêu cực; thì rõ ràng vụ Tiên Lãng Hải Phòng nó bộc lộ cái mức độ thối nát, mức độ ức hiếp quần chúng rất là nghiêm trọng.
Vì vậy chúng tôi ở thành phố Hồ Chí Minh cũng như nhân dân cả nước đang trông chờ sự xử lý nghiêm minh của Đàng và Nhà nước. Và nếu xử lý không nghiêm minh, không đúng mực trước những vi phạm nghiêm trọng của chính quyền huyện Tiên Lãng và Hải Phòng, thì chứng tỏ giữa lời nói với việc làm của các vị lãnh đạo là không đi đôi với nhau. Người dân không còn tin cái lời nói đó nữa, và nghị quyết xây dựng Đảng vừa rồi được Hội nghị Ban chấp hành Trung ương lần thứ tư họp đưa ra, là không có tác dụng gì nữa, nó vô nghĩa!
Nếu mà xử lý không đúng mực thì chúng tôi sẽ có tiếng nói, sẽ có hành động để phản ứng lại. Và công luận trong nước cũng như ở nước ngoài sẽ lên án những việc này. Để trấn an lòng dân, và để tạo được niềm tin trong dân thì chính quyền phải xử lý triệt để đối với những kẻ đã gây ra vụ việc ở huyện Tiên Lãng, Hải Phòng, đã bức hiếp ông Vươn và gia đình đi đến cái cảnh phải chống trả lại như vậy, và bây giờ đang ở trong vòng tù tội.
RFI: Phải chăng cái gốc của vấn đề là Luật đất đai chưa dứt khoát, và chính quyền địa phương huyện xã có quyền hành quá lớn, nên có thể tùy tiện lấy đất lại để giao cho những người ăn cánh với mình, và không chỉ ở Tiên Lãng mà thôi?
Lê Hiếu Đằng: Đúng, vụ này nói lên cái gì? Đó là vấn đề sở hữu đất đai của người dân mà chúng ta chưa công nhận, là một việc hết sức bất hợp lý, không phù hợp với đạo lý. Bởi vì đất đai là tư liệu sản xuất, tại sao công nhận đối với các nhà công thương ở đô thị, mà đối với nông dân thì lại không công nhận quyền sở hữu ruộng đất?
Tôi cho đây là một trong những nguyên nhân gây nên những việc lạm quyền của chính quyền các cấp. Và hiện nay có thể nói là nó hình thành một loại cường hào mới ở nông thôn cũng như ở một số vùng, bức hiếp người dân.
Tôi nói ví dụ, ngay ở thành phố Hồ Chí Minh chẳng hạn, cũng có những vùng trước đây đã nuôi chúng tôi trong thời kỳ kháng chiến. Nhưng mà chính quyền cách mạng về, rồi giải tỏa đền bù với giá rẻ mạt. Người dân phải đi nơi khác ở, đi khỏi cái vùng mà cha ông người ta đã đổ mồ hôi để mà xây dựng nên. Thì chính cái đó đã gây nên bất bình lớn trong dân chúng, mà chúng tôi trước đây ở Mặt trận Tổ quốc thành phố Hồ Chí Minh đã xử lý nhiều vụ việc như vậy.
Ví dụ như Phú Mỹ Hưng chẳng hạn, là một vùng mà bây giờ trở thành một đô thị mà ai cũng khen. Nhưng mà người dân Phú Mỹ Hưng bị giải tỏa sau đó đi đâu, và bây giờ sống như thế nào, chúng ta có biết không?
Vì vậy mà lần này sửa đổi Hiến pháp, chúng tôi kiên quyết đề nghị là Hiến pháp phải công nhận quyền sở hữu về ruộng đất của người dân. Không nên để cho những tập đoàn lợi ích dựa vào sơ hở của luật pháp, để mua bán rồi đền bù một cách vô tội vạ, móc ngoặc với chính quyền để hưởng lợi ích riêng cho tập đoàn của họ, cho những cá nhân. Điều đó gây nên một sự bất công xã hội hết sức lớn hiện nay, và đã đẩy một số người dân bị mất đất trở thành bần cùng hóa.
Chính những điều đó đã gây bất ổn định về mặt chính trị tiềm ẩn, chứ không phải là kẻ xấu hay là mưu toan diễn biến hòa bình nào cả. Mà chính bản thân bộ máy chính quyền, vì cái lợi ích cá nhân, lợi ích của nhóm nên đã có những việc làm như vậy, đẩy người dân đến chỗ phải chống đối lại. Đó chính là sự bất ổn định về mặt chính trị.
RFI: Thưa ông, dư luận cũng đang rất trông chờ sau khi Mặt trận Tổ quốc Việt Nam đã cử một đoàn đại biểu đến tận nơi để tìm hiểu hồi trước Tết. Nhưng thực chất Mặt trận Tổ quốc có tác động được gì không?
Lê Hiếu Đằng: Lần này tôi rất mừng là Mặt trận Tổ quốc Trung ương, thông qua Hội đồng tư vấn pháp luật đã đi khảo sát, và đã có những ý kiến ban đầu, trong đó lên án việc vi phạm pháp luật của chính quyền Tiên Lãng. Và gần đây có đoàn khảo sát của trung ương đã về Tiên Lãng, tuy chưa có kết luận nhưng cũng cho rằng việc làm của huyện Tiên Lãng là vi phạm pháp luật.
Tôi nghĩ là nếu Mặt trận quyết tâm làm - và để xứng đáng là một tổ chức chính trị đại diện cho các tầng lớp nhân dân, trong đó có các nhân sĩ trí thức, thì Mặt trận phải quyết liệt làm cho ra lẽ vụ này. Phải đứng về phía lợi ích của người dân để bảo vệ cho họ. Như vậy Mặt trận mới có lý do tồn tại.
Chứ còn vụ việc này mà Mặt trận Trung ương không làm, thì người dân sẽ mất lòng tin, xem như Mặt trận chỉ tồn tại một cách hình thức, bởi vì đã không bảo vệ được những quyền và lợi ích hợp pháp của người dân.
Mặt trận Tổ quốc Việt Nam với tư cách là một tổ chức liên minh chính trị, hoàn toàn có quyền đề nghị chính quyền cho gặp ông Vươn. Nhất là phải giám sát điều kiện của ông Vươn ở trong tù như thế nào, có bị nhục hình, bị uy hiếp tinh thần hay không. Một người tuy có những hành động phạm pháp, nhưng trong lúc tòa chưa xử, thì phải được bảo vệ.
Bởi vì chúng ta đã thấy qua thông tin là hàng loạt những vụ công an đánh chết người. Như vậy chúng ta phải ngăn chận tình huống xấu nhất xảy ra cho ông Vươn, bằng cách tiếp cận ông.
RFI: Theo ông nghĩ có nên huy động một lực lượng lớn kể cả quân đội vào vụ này như Tiên Lãng đã làm không?
Lê Hiếu Đằng: Đây là tranh chấp dân sự, và việc này thật không đáng để huy động một lực lượng hùng hậu như vậy. Mà thiên hạ buồn cười nhất là cái ý kiến của ông Ca, Giám đốc công an Hải Phòng, nói đây là một chiến dịch phối hợp đẹp, có thể viết thành chuyện phim.
Để giải tỏa một gia đình người dân như ông Vươn mà chính quyền Hải Phòng lại huy động cả một lực lượng hùng hậu như vậy, làm cho dân người ta thấy rằng có cái gì bất bình thường. Người ta hoàn toàn có thể hoài nghi là có những động lực bên trong, khiến chính quyền Hải Phòng cũng như Tiên Lãng đã xua quân đi giải tỏa, trấn áp một gia đình như vậy.
Đây là một việc làm hết sức – tôi xin nói thẳng – là ngu xuẩn, của một cái chính quyền không kể đến lợi ích của người dân, không kể đến uy tín, thanh danh của chính quyền. Người dân sẽ đánh giá chính quyền đó là như thế nào? Đó là biện pháp mà gần như trước đây chính quyền thực dân phong kiến dùng để đàn áp nhân dân. Do đó có thể nói hiện nay nhân dân cả nước rất phẫn uất về việc này. Tôi tin rằng sẽ còn nhiều vụ việc như ông Vươn nữa sẽ xảy ra nếu chúng ta không giải quyết êm đẹp.
RFI: Nhưng thời gian cũng đã lâu rồi, cho đến giờ chưa thấy chính quyền trung ương có ý kiến gì cả, liệu đây có là một dấu hiệu xấu không thưa ông?
Lê Hiếu Đằng: Riêng về chính phủ thì Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cũng đã có ý kiến chỉ đạo là đề nghị chính quyền Hải Phòng phải làm rõ vấn đề này. Người dân đang chờ xem Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, với tư cách là người đứng đầu chính phủ, và đồng thời là đại biểu thuộc đoàn đại biểu Quốc hội Hải Phòng, sẽ xử lý vấn đề này như thế nào.
Nhưng rõ ràng là, tuy là đại biểu của dân, nhưng đoàn đại biểu Hải Phòng cho đến nay chưa có ai lên tiếng gì cả. Gần một tháng trời rồi mà sự im lặng đó – như trước đây ông Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh có nói –là một « sự im lặng đáng sợ », và người ta cũng rất ngạc nhiên vì sự im lặng này.
Tôi nghĩ là chính quyền trung ương sẽ có thái độ rõ ràng hơn trong thời gian tới, chứ không thể nào như thế này được, làm cho người dân mất lòng tin.
RFI: RFI Việt ngữ xin chân thành cảm ơn ông Lê Hiếu Đằng, nguyên Phó chủ tịch Mặt trận Tổ quốc Việt Nam tại Thành phố Hồ Chí Minh đã vui lòng nhận trả lời phỏng vấn của chúng tôi.
T.M.
Nguồn: Viet.rfi.fr

Lí do thu hồi đất của ông Vươn không minh bạch

clip_image001  
Ông Đan Đức Hiệp trao đổi với báo giới chiều 2/2
 
(Dân trí) – Phó Chủ tịch Hội Nông dân Việt Nam cho rằng, mục đích thu hồi đất phải rõ ien, chẳng hạn để phục vụ cho thủy điện, khu công nghiệp… còn theo lý do huyện Tiên Lãng đưa ra để thu hồi đầm ở xã Vinh Quang là không minh bạch.
Tính đến thời điểm này, việc UBND huyện Tiên Lãng thực hiện cưỡng chế thu hồi diện tích 19,3 ha đất hết hạn giao cho ông Đoàn Văn Vươn đã lộ rõ những khuất tất.
Lí lẽ của Phó Chủ tịch TP Hải Phòng chưa thuyết phục?
Chiều 2/2, ông Đan Đức Hiệp – Phó Chủ tịch UBND TP Hải Phòng – cho biết, UBND huyện Tiên Lãng giao đất cho gia đình ông Đoàn Văn Vươn chỉ là đất giao nuôi trồng thủy sản. Ngoài ra, từ năm 2006 khu vực này đã được Bộ Thủy sản, UBND TP Hải Phòng phê duyệt quy hoạch làm đất nuôi trồng thủy sản nên không được giao mà chỉ được thuê.
Trả lời báo chí việc UBND huyện Tiên Lãng thu hồi đất mà không có đền bù hỗ trợ tài sản trên đất, ông Hiệp cho hay: “Việc thu hồi 40,3 ha đất đầm nuôi trồng thủy sản của ông Đoàn Văn Vươn là không trái luật, việc ông Vươn không được bồi thường là vì đã hết thời hạn giao đất với địa phương.
Còn việc ông Vươn từng được đền bù trong một lần ra quyết định thu hồi hơn 3,2 ha đầm nuôi trồng thủy sản trên cùng một thửa đất do gia đình ông Đoàn Văn Vươn quản lý là vì còn thời hạn sử dụng đất (?).
Trước đó, vào năm 2005, ông Vươn đã được nhà nước bồi thường tổng số tiền hơn 270 triệu đồng khi bị thu hồi hơn 3,2 ha đất trong tổng số 40,3 ha đầm nuôi trồng thủy sản tại khu Cống Rộc. Diện tích 3,2 ha đầm bị thu hồi khi đó được các ngành chức năng Hải Phòng gồm Sở Tài chính, Sở Tài nguyên và Môi trường, Sở Xây dựng, UBND huyện Tiên Lãng xác định là đất nông nghiệp hạng 5, loại đất nuôi trồng thủy sản.
Ngay tại buổi làm việc với UBND TP Hải Phòng – Phó Chủ tịch Hội Nông dân Việt Nam Nguyễn Duy Lượng, đã phản bác lại một số quan điểm của ông Đan Đức Hiệp. Ông Lượng khẳng định: “Đất nuôi trồng thủy sản tại đầm Đoàn Văn Vươn là đất canh tác nông nghiệp. Phải xem xét và sửa đổi về luật vì đây là một thiếu sót. Theo Luật, cho thuê đất nông nghiệp thì thời hạn phải kéo dài 20 năm, còn huyện thu lại khi mới chỉ 14 năm”.
Cũng theo ông Lượng, mục đích thu hồi đất phải rõ ien, chẳng hạn để phục vụ cho thủy điện, khu công nghiệp… chứ theo lý do huyện Tiên Lãng đưa ra là để thu hồi đầm ở xã Vinh Quang thì không minh bạch.
Vẫn chưa rõ chiếc xe ủi phá nhà ông Quý (?!)
Thông tin từ người dân xã Vinh Quang cung cấp cho phóng viên: có 1 xe ủi của một người làm ăn ở địa phương đi đến hiện trường hôm xảy ra vụ cưỡng chế. Tại hiện trường đến nay vẫn còn nguyên dấu bánh xích của chiếc xe ủi. Song không ai biết xe ủi do ai điều đến để thực hiện công việc gì.
Vấn đề này được ông Ngô Ngọc Khánh – Chánh văn phòng UBND huyện Tiên Lãng – lý giải: “Lực lượng cưỡng chế không phá nhà cửa tài sản của ông Vươn và ông Quý thì chỉ có người dân. Còn người dân là ai thì phải điều tra mới làm rõ được. Chiếc máy ủi được đưa vào hiện trường không phải của UBND huyện điều vào, huyện cũng chưa biết chiếc xe này của ai. Hiện cơ quan chức năng vẫn đang làm rõ sự việc”.
clip_image003
Vết 2 bánh xe ủi tại hiện trường khu đầm Đoàn Văn Vươn sau ngày cưỡng chế vẫn còn nguyên. (Ảnh chụp ngày 2/2)
clip_image005
Ngôi nhà và một số tài sản của gia đình Đoàn Văn Quý bị phá hủy
Thực hiện theo ý kiến chỉ đạo của Thủ tướng Chính Phủ Nguyễn Tấn Dũng về báo cáo vụ việc ien quan đến Đoàn Văn Vươn, TP Hải Phòng đã chỉ đạo các ngành chức năng phải hoàn thiện các báo cáo trước ngày 15/2 để Hải Phòng báo cáo vụ việc lên Chính Phủ.
Cho biết về tình hình bảo vệ hiện trường sau vụ cưỡng chế, ông Vũ Đức Bốn – Trưởng Công an xã Vinh Quang – khẳng định: “Xã được huyện giao quản lý khu vực đã cưỡng chế ở khu đầm ông Vươn, công an xã được Chủ tịch Liêm giao bảo vệ an toàn khu vực bằng phân công nhiệm vụ. Đến ngày 18/1, do lực lượng công an xã mỏng nên chúng tôi đã xin rút không làm nhiệm vụ bảo vệ. Từ 19/1, UBND xã đã thuê ông Hội (một người dân địa phương) đứng ra điều hành việc trông nom khu vực cưỡng chế”.
Khi được hỏi có việc công an xã tham gia vào việc đập phá nhà cửa của ông Vươn và ông Quý? Ông Bốn ấp úng không trả lời: “Anh lên huyện mà hỏi” (!).
Giải mã những nghi vấn hình sự trong vụ việc nhà cửa tài sản ông Vươn và ông Quý bị đập phá, Đại tá Đỗ Hữu Ca cho biết, Văn phòng cơ quan CSĐT vẫn đang trong thời hạn điều tra xác minh sự việc. Lãnh đạo công an TP cũng đã cử cán bộ điều tra xuống nắm tình hình cụ thể, nếu có dấu hiệu hình sự thì cơ quan CSĐT sẽ khởi tố điều tra vụ việc theo quy định. Liên quan đến nghi vấn có các đối tượng lạ được cho là có quan hệ thân tín với lãnh đạo địa phương trước và sau vụ cưỡng chế, ông Ca cũng khẳng định: “Không có chuyện giang hồ chi phối vụ việc này”.
Cùng sự việc, chiều ngày 2/2, đoàn công tác của Tổng Cục Cảnh sát phòng chống tội phạm (Tổng Cục VI, Bộ Công an) đã tiến hành làm việc với Công an TP Hải Phòng để làm rõ một số vấn đề xung quanh ien quan đến vụ việc Đoàn Văn Vươn. Trước đó, Trung tướng Phan Văn Vĩnh, Tổng cục trưởng Tổng cục VI cho hay, lãnh đạo Bộ Công an đã tổ chức cuộc họp nghiên cứu vụ cưỡng chế này. Trung tướng Vĩnh nhận định, đây là vấn đề phức tạp, cần được nghiên cứu sâu sắc. Trung tướng cũng nhấn mạnh trong vụ việc này, trách nhiệm trước hết là ở UBND huyện Tiên Lãng, sau đó là UBND TP Hải Phòng.
Ông nói gà, bà nói vịt
- Ông Lê Văn Hiền – Chủ tịch UBND huyện Tiên Lãng trả lời công khai tại cuộc họp báo ngày 12/1: “Lực lượng cưỡng chế đã phá hủy ngôi nhà của Đoàn Văn Quý không nằm trong diện tích bị cưỡng chế là do phát hiện có lực lượng chống đối ẩn nấp”.
clip_image006
Ông Lê Văn Hiền (đứng) trả lời tại họp báo là do lực lượng làm nhiệm vụ phát hiện có đối tượng chống đối ẩn nấp bên trong nhà Đoàn Văn Quý nên mới phá dỡ
- Ngày 17/1, trả lời báo chí tại Hà Nội, ông Đỗ Trung Thoại nói: “Theo báo cáo của UBND huyện Tiên Lãng, có một số người dân bất bình nên vào phá nhà chứ không phải do lực lượng cưỡng chế hay công an phá”.
- Đại tá Đỗ Hữu Ca khẳng định với PV Dân trí: “Lực lượng công an TP không phá nhà trong đầm Đoàn Văn Vươn và Đoàn Văn Quý”.
- Ông Ngô Ngọc Khánh – Chánh văn phòng UBND huyện Tiên Lãng: “Huyện không ra lệnh cũng như không có lực lượng của huyện tham gia đập phá tài sản cũng như nhà dân hôm xảy ra vụ cưỡng chế ngày 5/1”.
- Ông Lê Thanh Liêm – Chủ tịch UBND xã Quang Vinh: “Xã chỉ có trách nhiệm tiếp nhận diện tích cưỡng chế, còn việc tiến hành cưỡng chế như thế nào là do huyện chứ chúng tôi không ien quan”.
Q.Đ. – A.T.
Nguồn: dantri.com.vn

Thursday, February 2, 2012

Trích TẮT ĐIỆN của NGÔ TẤT TOÁN

( Trích TẮT ĐIỆN của NGÔ TẤT TOÁN )
CHƯƠNG V , HỒI THỨ XX
Đất Huyện Tiên , Đoàn Văn Dậu bó giò
Tài thao lược , Đại Ca viết sách
……
Biết trận này rất gay cấn nên Đại Ca đã nghiên cứu cách đánh rất kỹ . Ngày xưa Ca chẳng thèm học hành đọc sách vở gì , Trên chỉ đâu thì y xách búa xách dao đến chém , dần dần rồi lên , sống lâu lên lão làng là vậy . Ca rất thần tượng anh Sáu Quýt ở Thành Nam , định xách gói đến hầu và học hỏi nhưng sau ,nghe tin anh tử nạn nên thôi . Nay có trận đánh lớn với vợ chồng thằng Đoàn Văn Dậu ở huyện Tiên nên Ca lo lắm , ngày đêm y tìm sách binh thư nổi tiếng để nghiên cứu như “Xuất Tinh Đại Pháp” , “Cường Dương Bí Kíp” , “Tinh Trùng Yếu lược” , “Tôn Lò binh pháp” và đặc biệt , Đại Ca được Phủ Thoại trên Thành Hải sai Huyện Hiền và Đội Liêm đem đến tặng cho bộ sách quý “ Khốn Kiếp bí truyền “ mà bấy lâu Phủ Thoại xài rất đắc dụng . Ngoài ra Đại Ca rất tâm đắc với mưu “ Tam Thập lục kế , tẩu vi thượng sách “ của cụ Khổng Minh bên Tàu . Thế là trong tay có dao búa súng ống , lính lệ cường tráng , bí kíp binh thư đầy đủ , chỉ chờ ngày xuất quân đánh một trận , đập tan …sào huyệt của vợ chồng tên cường địch Đoàn Văn Dậu là sẽ viết cáo thị rồi tổng hợp tình hình in thành bí quyết hướng dẫn …đánh giặc cho con cháu .
Phần vợ chồng Đoàn Văn Dậu , khi nghe tin có đại quân của nhà nước do đích thân Đại Ca cầm đầu sắp kéo đến phá nhà , ngày đêm sợ hãi đái cả ra quần , rơm rạ trước nhà chẳng kịp vun , ná tự chế bắn cá không kịp cất , vài cái đòn gánh gãy nằm chõng chơ trước hiên nhà cũng chưa kịp thu dọn để đón đại quan, chị Dậu nước mắt lưng tròng nhìn chồng bảo : Phen này chắc không thoát khỏi tội chết với các quan lớn nhà nước , thầy nó ạ ! “Cố thủ” cũng chết mà ra cũng chết , thôi thì tôi đành “cố thủ” cùng chết với thầy nó và cái ao tơm đã bao đời xây dựng . Anh Đoàn Văn Dậu vừa mới ốm dậy cũng thẩn thờ nhìn ao tôm rồi lắc đầu rơm rớm nước mắt .
Sau khi nghiên cứu kỹ đường đi nước bước đến chòi của Chị Dậu , Đại Ca tổng hợp quân mã , xin thêm hai thớt voi , bốn tàu thủy chiến , bốn đại bác bắn hỏa mai và một xe bò chở sách bí quyết đánh giặc mà Đại Ca đã sưu tầm được rồi bí mật kéo đến áp sát ,bao vây nhà tên Đoàn Văn Dậu .
Núp sau hè gần chuồng heo nhà Chị Dậu, Đại Ca bắc loa gọi hàng : Bớ tên phản tặc bán nước hại dân Đoàn Văn Dậu ! Ta là Đại Ca lừng danh thành Hải cùng Huyện Hiền , Đội Liêm anh hùng đã bao vây chặt chòi của tụi mày , khôn hồn hãy bỏ đòn gánh , thúng mủng xuống đầu hàng , nếu không sẽ bị … “nhân dân” tiêu diệt !
Vợ chồng anh Đoàn Văn Dậu nghe loa quan lớn gọi , ngồi run như cầy sấy , đái ra đầy nhà . Ngồi ngoài chuồng heo , Đại Ca thành Hải nghếch mũi đánh mùi rồi hô lớn : Bọn chúng âm mưu phun hóa chất phản công ! Mau triển khai phương án áp sát , bí mật đánh giáp lá cà ! Nói là làm , Đại Ca đạp cửa xông vào , thấy thằng Đoàn Văn Dậu sợ oai danh mình mặt như chàm đổ nên quan lớn không thèm nhìn , thấy chị Dậu đang đứng ở góc nhà , Đại Ca theo phương châm của sách “Tiên hạ thủ vi cường …hào “ nên lao vào bóp lấy bóp để (Đoạn này Cổng Điện … huyện Tiên không ghi rõ là bóp cổ, bóp vú , bóp dái … hay bóp cái gì ) , thấy có kẻ lạ vô cớ tấn công mình nên bằng sức mạnh của chị lực điền, cuối cùng chị Dậu đã kẹp được cổ của Đại Ca anh hùng thành Hải vào cặp đùi hộ pháp của mình . Đại Ca dùng đủ thế võ đã học như “Trên đội dưới đạp “ , “ Uốn lưỡi bảy lần “ , “ Vắt chày qua núi “ vẫn không thoát được . Thấy chủ …tá ( chưa được gọi chủ tướng, hi hi ) bị cặp đùi to như hai cây chuối ngự kẹp chặt cổ, bọn lính lệ đồng thanh hô : một ,hai, ba… d…ô .. ô ! hô đến 3 lần nhưng chẳng thấy đứa nào chịu “dô” để cứu . Cuối cùng ,cái khó ló cái khôn , Đại Ca liền nhăn răng ngoạm vào đùi chị Dậu một miếng , chị lực điền hoảng hốt buông chân rồi chắp tay lạy như tế sao : Con lạy đại tá ! Con lạy quan lớn ! Tha cho con !! Đại Ca chẳng nói chẳng rằng , thét bọn đầu trâu mặt ngựa dùng dây thừng trói nghiến vợ chồng tên phản tặc chống người nhà nước Đoàn Văn Dậu lôi về huyện đường giao cho quan án Bao Nuốt Chửng ( cháu Bao Chửng ) xét xử .
Trận đánh oai hùng giữa Đại Ca thành Hải và vợ chồng tên phản tặc Đoàn Văn Dậu đã kết thúc thắng lợi , sau đó Đaị Ca đã viết báo cáo rút kinh và viết vài ký lá sách về thiên tài đánh giặc cụa mình . Đại Ca được nhà nước thăng từ giám lên thái giám ( hay thiếu giám chi đó không rõ ) . Ngày nay ở Hải Phòng có cái miếu nhỏ thờ Đại Ca thành Hải , để ngày rằm , mồng một Đại Ca không dẫn bọn âm binh đi phá phách .

Thơ hay

Thay trời hành hoá, tự ý truyền rằng.
Từng nghe:
Việc nhân nghĩa cốt ở yên dân
Quân đội, công an lo trừ bạo
Như nước Việt Nam ta từ trước
Vốn dành nền độc lập đã lâu
Đầm, sông, đồng, ruộng đã chia
Từ Bắc chí Nam đã ổn
Từ Hồ, Huỳnh, Tôn, Nguyễn bao đời xây nền độc lập
Đến Lê, Trần, Nguyễn, Trương mỗi người đầu nước một thời
Tuy mạnh yếu có lúc khác nhau
Song hào kiệt thời nào cũng có.
Cho nên:
Mai Văn Dâu tham công nên thất bại;
Trần Dụ Châu thích lớn phải tiêu vong;
Vinashin bắt sống Thanh Bình
Tòa Sài Gòn giết tươi Kim Phượng
Việc xưa xem xét,
Chứng cứ còn ghi.
Vừa rồi:
Nhân luật đất chính sự phiền hà
Để trong nước lòng dân oán hận
Quân cẩu quan thừa cơ gây hoạ
Bọn giang hồ còn ỷ thế làm càn
Ép dân đen mất đất phải vào tù
Vùi con đỏ hết nghề đi cầu thực
Dối trời lừa dân đủ muôn ngàn kế
Gây thù kết oán trải mấy mươi năm
Bại nhân nghĩa nát cả đất trời.
Nặng thuế khoá sạch không đầm núi.
(1)
Anh Vươn:
Xã Vinh Quang dấy nghĩa
Huyện Tiên Lãng nương mình
Ngẫm cướp ngày há đội trời chung
Căm mọt nước thề không cùng sống
Đau lòng nhức óc, chốc đà mười mấy năm trời
Nếm mật nằm gai, há phải một hai sớm tối.
Quên ăn lấn biển, sách thủy nông suy xét đã tinh,
Ngẫm trước đến nay, lẽ kinh tế đắn đo càng kỹ.
Những trằn trọc trong cơn mộng mị,
Chỉ băn khoăn một nỗi đồ hồi
Vừa khi thu hoạch đến tay,
Chính lúc ruồi xanh kéo tới.
Lại ngặt vì:
Minh chúa như sao buổi sớm,
Liêm quan như lá mùa thu,
Việc bôn tẩu thiếu kẻ đỡ đần,
Nơi duy ác hiếm người bàn bạc,
Tấm lòng lấn biển, vẫn đăm đăm muốn tiến về Đông,
Đắp đập, đắp đê, thường chăm chằm mỗi mùa bão tới.
Thế mà:
Trông người, người càng vắng bóng, mịt mù như nhìn chốn bể khơi.
Tự ta, ta phải dốc lòng, vội vã hơn cứu người chết đuối.
Phần vì giận quân thù ngang dọc,
Phần vì lo vận nước khó khăn,
Hải Phòng Thành tiền hết mấy tuần,
Tiên Lãng Huyện người không một đội.
Trời thử lòng trao cho mệnh lớn
Ta gắng trí khắc phục gian nan.
Nhân dân bốn cõi một nhà, mạng xã hội ngọn cờ phấp phới
Báo chí một lòng giúp sức, hoà nước đầm chén rượu ngọt ngào.
Thế trận xuất kỳ, lấy yếu chống mạnh,
Anh em mai phục, lấy ít địch nhiều.
Trọn hay:
Đem đại nghĩa để thắng hung tàn,
Lấy chí nhân để thay cường bạo.
Quyền lực thứ 4 sấm vang chớp giật,
Mạng xã hội chém trúc chẻ tro bay.
Sĩ khí đã hăng
Tinh thần càng mạnh.
Trung Thoại, Văn Hiền nghe hơi mà mất vía,
Hữu Ca, Văn Liêm, nín thở cầu thoát thân.
(2)
Bó tay để đợi bại vong, giặc đã trí cùng lực kiệt,
Chẳng đánh mà người chịu khuất, ta đây mưu phạt tâm công.
Tưởng chúng biết lẽ ăn năn nên đã thay lòng đổi dạ
Ngờ đâu vẫn đương mưu tính lại còn chuốc tội gây oan.
Giữ ý kiến một người, gieo vạ cho bao nhiêu kẻ khác,
Tham công danh một lúc, để cười cho tất cả thế gian.
Bởi thế:
Thằng nhãi con Phích, Hiền múa mép không ngừng
Đồ nhút nhát Thoại, Ca đem dầu chữa cháy
(3)
Ngày mồng năm, xã Vinh Quang, hoa cải nổ rền
Ngày mười hai, họp báo UB, Văn Hiền phá nhà còn cãi
Ngày mười hai, Văn Phích đổ vấy Văn Anh nhầm lẫn
Ngày mười bảy, Phó Tổng Trung Thoại gắp lửa bỏ tay dân
Thuận đà báo chí đua nhau hỏi xoáy
Bí nước giặc đáp xoay tựa chửi nhau
Lại thêm trên mạng bốn mặt ép thêm
Hẹn cùng đầu năm diệt giặc
Phóng viên kén người hùng hổ
Biên tập chọn kẻ vuốt nanh
Bài ra mãi, sâu mọt có nhờn?
Nước khuấy động, quan trên đã tỏ?.
Đánh một trận, sạch không kình ngạc
Đánh hai trận tan tác chim muông.
Cơn gió to trút sạch lá khô,
Tổ kiến hổng sụt toang đê vỡ.
Trái, phải 2 lề góp sức ra tay,
Blog, Forum cũng không kém phần sôi nổi
Vinh Quang, Tiên Lãng, giang hồ ra chặn đầy đường
Hải Phòng, Việt Nam, phóng viên cũng không nao núng.
Ghê gớm thay! Sắc phong vân phải đổi,
Thảm đạm thay! Ánh nhật nguyệt phải mờ
Bị đánh khắp nơi, quan Hải Phòng đề nghị báo ngừng tin
Thua ở truyền thông, báo bản địa đường cùng đăng nhảm
(4)
Lũ cẩu quan thất thế, như hổ đói vẫy đuôi xin cứu mạng
Nhưng ỷ thế bao che, vẫn lộng hành cho lũ sài lang
(5)
Xã tắc bao giờ vững bền?
Giang sơn bao giờ đổi mới?
Càn khôn bĩ, thái khi nào?
Nhật nguyệt hối, minh chưa rõ!
Ngàn năm vết nhục nhã chưa tan
Muôn thuở nền thái bình đe dọa!
Mong trời đất tổ tông linh thiêng lặng thầm phù trợ chúng con!
Than ôi!
Một lần hi sinh mìn nổ
Nên công oanh liệt ngàn năm
Bốn phương biển cả dõi theo,
Mong được duy tân khắp chốn.
Xa gần bá cáo,
Ai nấy đều hay.
Nguồn: Blog FB – Bidv Guy

Giấc mơ thành phố - sân bay Tiên Lãng và vụ cưỡng chế đầm tôm ông Vươn

Lê Trung Thành
Ngày 19.1.2012, Đoàn giám sát của Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam đã làm việc với Mặt trận tổ quốc huyện Tiên Lãng và chính quyền xã Vinh Quang về vụ cưỡng chế đầm thủy sản của gia đình ông Đoàn Văn Vươn ngày 5.1. Tại buổi họp này, ông Hoàng Anh Tuấn – Trưởng ban dân vận thuộc huyện ủy Tiên Lãng cho đoàn giám sát biết lý do cưỡng chế “nơi này sẽ làm sân bay quốc tế và huyện sẽ quai đê lấn biển lần hai để di dân ra đó”.
Vậy thì hình thù của sân bay quốc tế Tiên Lãng sẽ ra sao?
***
Năm 2010, trong dịp kỷ niệm 55 năm ngày mừng giải phóng thành phố Hải Phòng, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng có đề cập tới mong muốn của lãnh đạo thành phố Hải Phòng về một sân bay quốc tế hiện đại, một thành phố trung tâm của vùng duyên hải và đồng bằng Bắc bộ. Tại quyết định số 1448 QĐ-TTg, ông chính thức cho phép nghiên cứu quy hoạch xây dựng sân bay quốc tế tại Hải Phòng. Dựa trên quy hoạch chung xây dựng thành phố Hải Phòng đến năm 2025, tầm nhìn đến năm 2050 cũng như quy hoạch phát triển đồng bằng Bắc Bộ, UBND TP Hải Phòng và Cục Hàng không – Bộ GTVT thống nhất đề xuất vị trí xây dựng sân bay quốc tế Hải Phòng tại khu vực giáp biển thuộc địa bàn các xã Vinh Quang, Tiên Hưng, Đông Hưng và Tây Hưng của huyện Tiên Lãng. Theo tính toán sơ bộ, thành phố - sân bay tương lai có chiều dài 8,5 – 9 km, rộng 6-7 km, tổng diện tích khoảng 5.900 ha, trong đó đất trong đê 2.600 ha, đất ngoài đê 3.300 ha.
Tháng 9.2009, khi còn là Bộ trưởng GTVT, ông Hồ Nghĩa Dũng và nhiều quan chức các ngành liên quan đã thị sát khu vực này.
Cách đây hơn hai chục ngày, hay nói chính xác hơn, ngày 7.1.2012, (hai ngày sau vụ cưỡng chế đầm thủy sản của ông Đoàn Văn Vươn xảy ra), ông Lê Văn Hiền, Chủ tịch UBND huyện Tiên Lãng đã công bố Liên danh nhà thầu Công ty tư vấn xây dựng Hoàng Hà và Trung tâm dịch vụ đo đạc khí tượng, thủy văn và môi trường, trúng gói thầu với trị giá 1,3 tỷ đồng với nhiệm vụ khảo sát, lập bản đồ khu vực và đo đạc ngoài biển nhằm phục vụ cho việc khởi động dự án xây dựng sân bay tương lai.
Nếu ở phía Nam, dự án xây dựng sân bay quốc tế Long Thành đang được khẩn trương đầu tư xây dựng thì dự án xây dựng sân bay Tiên Lãng còn khá mơ hồ nhưng lại đầy ma lực hấp dẫn nhiều thành phần, nhiều dạng người từ những nhà quy hoạch đến nhà đầu tư, nhà thầu, nhà đầu cơ đất đai… Họ đang “tìm cửa” để lọt vào tầm ngắm của những người có trách nhiệm triển khai dự án dẫu còn xa lắc xa lơ. Cứ thử tưởng tượng, cứ thử làm con tính đơn giản, là thấy ngay biết bao công việc, lợi nhuận, ăn chia, nhũng nhiễu, hà lạm… xung quanh một hạng mục quan trọng nhất: san lấp mặt bằng công trình. Trên diện tích gần 6.000 ha, người ta sẽ cần tới (ít nhất) 60-80 triệu m3 cát, đất và các nhà thầu lớn nhỏ tới tấp lao vào như những con thiêu thân để được xẻ chia vài ba triệu m3. Tuy nhiên, trước khi san lấp, người ta phải tiến hành đền bù, giải phóng mặt bằng. Hơn hai chục ngàn dân trong vùng dự án sẽ phải di dời, nhường lại đất đai, ruộng vườn, nhà cửa, ao hồ, đầm tôm, đầm cá… để trở thành những cư dân bất đắc dĩ của một thành phố - sân bay vào thập niên ba mươi, bốn mươi của thế kỷ hai mốt. Từ nay đến ngày ấy còn dài nhưng ai chuẩn bị trước, ai chộp giật được miếng đất nào thì mươi năm nữa, đều thành kim cương, vàng thỏi cả.
Người ta đang cố gắng tô vẽ cho sự cần thiết phải ra đời một sân bay quốc tế cực lớn nhằm phục vụ cho chín triệu dân miền duyên hải và ngót hai chục triệu dân vùng đồng bằng Bắc bộ. Họ cũng đang mơ tới các khu đô thị cao cấp, các khu công nghệ cao, khu dịch vụ thương mại vây quanh sân bay quốc tế này nên đã mời tập đoàn Airris (Mỹ) vào lập thiết kế quy hoạch. Tất nhiên, họ cũng không quên câu chữ “sân bay Tiên Lãng sẽ hỗ trợ sân bay quốc tế Nội Bài” và không làm ảnh hưởng đến sân bay Kiến An, sân bay Cát Bi.
Nói tới Cát Bi, cần phải nhắc lại rằng, ngày 28.12.2007, Thủ tướng đã phê duyệt quy hoạch tổng thể cảng hàng không quốc tế Cát Bi giai đoạn đến 2015 và định hướng đến năm 2025. Trong nội dung quy hoạch, Cát Bi sẽ trở thành sân bay quốc tế hỗ trợ sân bay Nội Bài. Trên cơ sở đó, Công ty Tư vấn xây dựng hàng không ADCC đã thiết kế nâng cấp đường hạ cất cánh hiện hữu và xây dựng mới một đường băng hiện đại dài 3.050 m x 45 m để các loại máy bay A321, B767, B747-400 có thể hạ cất cánh an toàn, xây dựng hệ thống đường lăn, sân chờ, dải bảo hiểm, sân đỗ cho 11 vị trí máy bay đậu đỗ cấp E, xây dựng mới nhà ga hành khách công suất hai triệu lượt khách/năm, nhà ga hàng hóa công suất 17.000 tấn/năm ở giai đoạn đầu – 2015 và tới năm 2025 có thể chuyên chở 4 triệu lượt khách/năm và chuyên chở, bốc xếp 82.000 tấn hàng hóa/năm. Một hệ thống nhà điều hành, khu thương mại, dịch vụ kỹ thuật, chế biến thức ăn, sân đỗ xe… sẽ được xây dựng hoàn chỉnh với tổng dự toán ban đầu khoảng 1.700 tỷ đồng nhưng chắc chắn sẽ tăng thêm vài ba chục phần trăm nữa!
Đầu tư một khoản tiền không hề nhỏ vào sân bay Cát Bi (nhưng đến nay vẫn chưa triển khai) và phải lấy lại rất nhiều đất do Quân chủng Phòng không – Không quân đang quản lý để mở rộng sân bay, nếu có hoàn thành các hạng mục, sân bay Cát Bi phải chờ đến 2014 - 2015 mới hoàn thiện theo quy hoạch. Vậy mà, các nhà hoạch định dự án thành phố - sân bay Tiên Lãng đang tung ra luận điệu: “diện tích” sân bay Cát Bi chỉ phù hợp với một sân bay nội địa, muốn mở rộng thì chi phí đền bù cao, ảnh hưởng đến không gian phát triển đô thị Hải Phòng… Nếu nâng tần suất hoạt động sẽ gặp khó khăn vì vùng tĩnh không sân bay Cát Bi lại nằm vào vùng trời chồng lấn với sân bay Kiến An… Từ những lý do đó, cần phải có sân bay quốc tế mới để thay thế sân bay Cát Bi!
Bỏ ra một đống của, chỉ để khai thác mươi, mười lăm năm. Sự lãng phí tiền của dân, của nước qủa là căn bệnh trầm kha không có cách gì ngăn chặn được!
Quay trở lại lời của ông Trưởng ban dân vận huyện Tiên Lãng nói với đoàn giám sát ngày 19.01.2012, việc cưỡng chế ngày 05.01 bao hàm nhiều mục tiêu trước mắt và lâu dài. Trước mắt, người ta “xé nhỏ” diện tích, cho đấu thầu để thu thêm lợi nhuận và tạo sự công bằng (?) trong thôn xã vì bình quân đầu người xã Vinh Quang chỉ có 1,1 sào một suất. Về lâu dài, các ông chủ mới có nhiều cơ hội mượn gió, bẻ măng khi kê khai tài sản, hoa lợi trên đất, trên đầm để được “đền bù” thỏa đáng! Lúc này, ai có quyền lực, ai được ban phát ân huệ thì là cơ hội tuyệt chiêu nhất để ra oai với thiên hạ, tạo thêm vây cánh, củng cố chức tước và chia chác mệt nghỉ!
Kế hoạch “quai đê lấn biển” lần 2 mang nội dung “di dân” tưởng như đầy chất nhân văn nhưng cũng là lúc các nhóm lợi ích, các phe thân hữu câu kết với nhau để chi phối dự án. Chỉ có dân lành, chỉ những người dân dám xông pha trước bão tố suốt một đời bám biển, khai khẩn đất bồi hoang hóa theo gương cụ Nguyễn Công Trứ ngày xưa bị thiệt thòi, bị mất mát, bị tước đi quyền được sống và làm việc trên mảnh đất đẫm mồ hôi, nước mắt và cả máu xương!
Tháng 1, tại Vinh Quang, Tiên Lãng mới xảy ra vụ cưỡng chế gia đình, họ hàng ông Đoàn Văn Vươn nhưng đã cuốn dư luận cả nước hồi hộp theo dõi, lắng nghe, bồi hồi, xúc động và dư luận căm phẫn, bức xúc trước sự nhẫn tâm, vô cảm, vô trách nhiệm của những người ra lệnh cưỡng chế!
Nếu dự án xây dựng sân bay quốc tế Tiên Lãng thành sự thật thì với cách làm cẩu thả, vô luân này còn tái diễn, chắc chắn sẽ có nhiều vụ Đoàn Văn Vươn khác sát cánh bên nhau bảo vệ cuộc sống và tương lai của gia đình, con cái họ!
L.T.T.
Tác giả gửi trực tiếp cho BVN

Tuesday, January 31, 2012

Tướng Lê Đức Anh nói về vụ Tiên Lãng

Đại tướng Lê Đức Anh, cựu Chủ tịch nước, nói với truyền thông Việt Nam rằng cần "tiếp tục điều tra" và "làm rõ" về vụ cưỡng chế đất đầu năm 2012 đối với ông Đoàn Văn Vươn ở xã Vinh Quang, huyện Tiên Lãng, thành phố Hải Phòng.
clip_image001
Tướng Lê Đức Anh cho rằng việc cưỡng chế để nảy sinh "phức tạp" là một thiếu sót
Vụ cưỡng chế thu hồi đất gây tranh cãi của chính quyền huyện Tiên Lãng hôm 5/1 đã dẫn tới nổ súng, làm một số người trong lực lượng cưỡng chế bị thương.
Bản thân ông Vươn cùng ba người thân đã bị bắt giữ và truy tố tội Giết người.
Sự việc đã thu hút sự chú ý đông đảo của công luận, báo chí và truyền thông trong nước, cũng như sự lên tiếng của nhiều quan chức đã, và đang làm việc trong bộ máy chính quyền.
Hôm thứ Bảy, báo Giáo dục Việt Nam, trích lời Tướng Lê Đức Anh nói với tờ này: “Những ngày vừa qua, tôi theo dõi rất sát sao thông tin về vụ việc bắn người thi hành công vụ ở huyện Tiên Lãng. Có rất nhiều điều khiến tôi phải suy nghĩ".
"Trước tiên phải nói rõ rằng: việc phản ứng một cách tiêu cực bằng cách dùng súng bắn trả lực lượng chức năng là sai trái và cơ quan chức năng phải xử lý nghiêm khắc. Tuy nhiên, còn rất nhiều điều cần phải tiếp tục điều tra làm rõ và trả lời rõ ràng để dư luận hiểu".
"Nếu Đoàn Văn Vươn là một người lương thiện được người dân địa phương quý mến, vậy lý do gì khiến anh ta phải có hành vi tiêu cực như vậy? Điều này cần được khẩn trương làm rõ".
Đại tướng Lê Đức Anh
Cựu Chủ tịch nước cho rằng có ba vấn đề trong vụ việc: "Thứ nhất, nếu Đoàn Văn Vươn là một người lương thiện được người dân địa phương quý mến, thì lý do gì khiến anh ta phải có hành vi tiêu cực như vậy? Điều này cần khẩn trương làm rõ".
"Thứ hai, tại sao sự việc lại để kéo dài nhiều năm, tại sao có sai sót mà không quản lý được, phải chăng chính quyền địa phương có sự buông lỏng quản lý?".
"Mặt khác, việc cơ quan công an tiến hành cưỡng chế mà không có sự kết hợp chặt chẽ với chính quyền địa phương để nảy sinh phức tạp cũng là một thiếu sót. Nếu mình làm được tốt thì những hành vi chống trả lực lượng chức năng đã không xảy ra”.
"Phải bồi thường"
Cũng tờ Giáo dục Việt Nam hôm Chủ nhật 15/1 đăng tải ý kiến của một quan chức khác, ông Đinh Xuân Thảo, Viện trưởng Viện Nghiên cứu lập pháp, thuộc Ủy ban Thường vụ Quốc hội, khẳng định "phải bồi thường nhà cho ông Đoàn Văn Vươn," liên quan tới việc cơ quan chức năng san bằng nhà của ông.
"Trường hợp ở đây là ngôi nhà của người phạm pháp, đó là tài sản của bản thân họ và người thân thì càng không thể dùng biện pháp san bằng và chẳng pháp luật nào cho phép làm việc này. Vì thế, huyện Tiên Lãng phải bồi thường ngôi nhà của ông Đoàn Văn Vươn bị phá hủy. Đồng thời phải làm rõ trách nhiệm người ra quyết định này", Đại biểu Quốc hội, Tiến sỹ Đinh Xuân Thảo được trích lời nói.
clip_image002
Tiến sỹ Đinh Xuân Thảo nhấn mạnh tệ lạm dụng pháp luật của nhiều quan chức chính quyền
"Cũng theo quy định của các luật hiện hành, quyền sử dụng của người đầu tư khai khẩn đất, được giao đất sau khi hết 20 năm thì họ tiếp tục được cho thuê. Hoặc người trả tiền thuê một lần còn được thêm nhiều ưu đãi khác như quyền sử dụng giấy chứng nhận để thế chấp ngân hàng…".
"Chính sự nhận thức không đầy đủ về luật pháp hoặc chính quyền nghĩ dân không nắm được luật nên đã làm ẩu, dẫn đến những vụ thu hồi đất sai luật nhằm cho người khác thuê với giá có lợi hơn," người đứng đầu Viện nghiên cứu lập pháp của Quốc hội cho hay.
Trong một diễn biến liên quan tới lãnh đạo xã Vinh Quang và huyện Tiên Lãng, một số trang blog được nhiều người theo dõi trong nước tuần này vừa truyền đi một cáo buộc, kèm theo một số giấy tờ xác nhận của người dân địa phương, theo đó cho rằng Chủ tịch Lê Văn Hiền phải bị "cách chức," "kỷ luật" hay "khai trừ đảng" vì đã "khai man lý lịch đảng" về nhân thân.
Các tài liệu trên blog và nhiều tờ báo mạng trong nước cáo buộc ông Hiền, cũng là anh ruột của Chủ tịch xã Vinh Quang, Lê Văn Liêm, người cùng tổ chức cuộc cưỡng chế khu đất thuê và đất lấn biển liên quan gia đình ông Đoàn Văn Viên, đã không khai báo "bố vợ của ông Hiền" là "việt gian," "phản động" từng cộng tác với "chính quyền thực dân Pháp" và là "đối tương nguy hiểm của cách mạng" trong lý lịch đảng gửi các cấp của ông Hiền.
'Xử lý nghiêm'
Mới đây, hôm 11/1, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã ký Công điện số 57/CĐ-TTg về việc "Tiếp tục đẩy mạnh thực hiện đợt cao điểm trấn áp tội phạm."
"Chính sự nhận thức không đầy đủ về luật pháp hoặc chính quyền nghĩ dân không nắm được luật nên đã làm ẩu, dẫn đến những vụ thu hồi đất sai luật nhằm cho người khác thuê với giá có lợi hơn".
Tiến sỹ Đinh Xuân Thảo
Trong công điện này, ông Dũng biểu dương những thành tích của "toàn lực lượng Công an, Quân đội, các lực lượng khác và quần chúng nhân dân đã tham gia trong đợt cao điểm tấn công, trấn áp tội phạm, bảo đảm an ninh, trật tự, an toàn xã hội, đặc biệt là tấm gương anh dũng hy sinh của những cán bộ, chiến sỹ trực tiếp làm nhiệm vụ này".
Thủ tướng Dũng yêu cầu Bộ trưởng Công an, chủ tịch UBND các tỉnh, thành phố trực thuộc Trung ương "tiếp tục chỉ đạo không để sơ hở thiếu sót, bảo vệ an toàn tính mạng của cán bộ, chiến sỹ công an và các lực lượng tham gia phòng, chống tội phạm" và đặc biệt là "xử lý nghiêm những trường hợp chống đối người thi hành công vụ".
Không rõ liệu thông điệp này của người đứng đầu Chính phủ sẽ tác động ra sao tới những người có liên quan hiện đang bị giam giữ và truy tố về các tội danh Giết người, hay chống đối người thi hành công vụ trong vụ của ông Đoàn Văn Vươn.
Ông Dũng cũng là đại biểu Quốc hội của Hải Phòng.
Trong một diễn biến liên quan vụ nổ súng ở Hải Phòng, một luật sư thuộc đoàn luật sư thành phố Hà Nội, ông Trần Vũ Hải đã gửi thư đề nghị Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng chỉ đạo Bộ Công an xem xét sai phạm về phía chính quyền trong vụ cưỡng chế gia đình ông Vươn.
"Chúng tôi đề nghị Cơ quan pháp luật Việt Nam khởi tố ngay vụ án hình sự để điều tra làm rõ hành vi hủy hoại tài sản (của gia đình công dân Đoàn Văn Vươn). Cần làm rõ về những người đã ra lệnh, đánh sập ngôi nhà” - luật sư Hải nói trong thư.
"Chính quyền huyện Tiên Lãng đã diễn dịch Luật Đất đai theo ý của họ", ông giải thích thêm về nguyên nhân vụ việc Tiên Lãng với BBC hôm 15/1.
Nguồn: bbc.co.uk

Huyện Tiên Lãng đã bần cùng hóa một người lương thiện

Blogger Cu Làng Cát
clip_image001
Người dân Tiên Lãng xem cưỡng chế vụ anh Vươn. Điều đáng suy ngẫm là hàng ngàn người đứng xem nhưng không ủng hộ địa phương bắt Vươn mà để cho Vươn trốn khỏi hiện trường, chỉ số niềm tin dân chúng với huyện Tiên Lãng sụt giảm nghiêm trọng
Còn hai năm nữa ông Đào Văn Vươn (có nguồn ghi là Đoàn Văn Vươn) mới đến thời hạn trả lại đất thuê hồ đầm cho chính quyền huyện Tiên Lãng (Hải Phòng). Nhưng huyện đã nuốt lời, bần cùng hóa một người lương thiện đến vô ơn.
Những gì báo ĐSPL viết cho thấy anh đã bỏ bằng đại học vào những năm 80 của thế kỷ trước, không vào cơ quan nhà nước, về khai hoang, lấn biển, trồng được cả 70 ha rừng vẹt chắn sóng. Theo tờ báo này, đó là bậc kỳ tài trị sóng dữ. Đó là ngôn từ nhà báo muốn nói, đọc và thấy, anh Vươn là một người lương thiện như những người lương thiện khác.
Quần quật mấy chục năm trời, nay tạm gọi là có thành quả, nhưng huyện Tiên Lãng đã tiến hành tước đoạt sớm hơn với cam kết bằng văn bản thu hồi cấp địa phương. Một văn bản đẩy Vươn vào thế mất sạch tất cả từ tâm huyết, công sức, mồ hôi, nước mắt. Mất luôn cả rừng vẹt 70 ha.
Mất mát đó, buộc Vươn phải hành động với điển hình của vụ việc là gây ra sự bị thương cho 6 viên công an. Tất nhiên với hành động dùng mìn và đạn hoa cải tấn công người thi hành công vụ, anh Vươn và những người liên quan phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.
Nhưng chính quyền huyện Tiên Lãng cần nhìn lại mình đã làm gì để một bộ đội xuất ngũ làm việc như thế khi đẩy anh ta vào chốn bần cùng hóa.

Ở đây, đằng sau sự ráo riết của chính quyền Tiên Lãng, liệu có góc khuất của lợi ích ai đó nữa không? Nghi ngại về một nhóm lợi ích nào đó lởn vởn trong bao câu chuyện bàn đến vụ Tiên Lãng, bởi chỉ có lợi ích nhóm mới sử dụng sự thu hồi trước thời hạn một cách quyết liệt của chính quyền cấp huyện này.
Nhà báo Huy Đức nói cần đình chỉ chức vụ Chủ tịch huyện. Nhưng như thế chưa đủ mà là phải cách chức mới đúng. Bởi bần cùng hóa, tứ cố vô thân một con người là điều mà những người làm cách mạng không một ai làm mà đều mong “mọi người đều có cơm ăn áo mặc”.
Sự hoan hỉ của văn bản thu hồi từ huyện Tiên Lãng có thể làm cho ai đó vui mừng nhưng cái lưỡi ngược lại của văn bản đó là gây ra sự dã man đối với người từng làm nên 70 ha rừng vẹt can trường, về phần nào đó, văn bản đó cũng là nguyên nhân gián tiếp tạo ra sự bị thương của các chiến sĩ công an đi cưỡng chế.
Xin trích một câu trong bài báo của ĐSPL rằng: “Đã có người bảo Vươn dại như con vích. Một con vật kỳ lạ của biển, là hay lôi ngược lại người ta. Nếu muốn bắt nó vào bờ, thì thay vì lôi nó vào bờ, người ta lôi nó ra... biển để nó đi theo chiều ngược lại. Cũng có người bạo mồm nói, thằng Vươn dám đi khuất phục "thần" biển là việc làm mạo hiểm”.
C. L. C.